Thứ Bảy, 21 tháng 2, 2009

Thủ thuật nhỏ " đừng lười đọc hết đi nha"!!!



7 BÍ QUYẾT ĐỂ CÓ TRÍ NHỚ TỐT :
----Thật khó xử khi gặp một người quen mà bạn lại nghĩ mãi không ra tên của người đó. Chỉ cần một vài bí quyết luyện trí nhớ là bạn có thể nhớ ngay những việc cần ghi nhớ. ----1- Hãy nhìn: Đó là tiền đề cho một trí nhớ tốt: Bạn hãy học cách quan sát thật kỹ. Hãy chú ý tới hình ảnh nhiều hơn trong tạp chí, sách vở và trong cuộc sống. Hãy cố nhớ tới từng chi tiết lặt vặt. Chính cách chi tiết lặt vặt đó. -----2- Liên tưởng một cách có hình ảnh: Hồi còn đi học, bạn sẽ không tìm được thấy nhanh vị trí nước Italia trên bản đồ địa lý nếu không liên tưởng hình dáng nước Italia giống như một chiếc giày ủng. Đối với những tên người như Huê, Lan, Sửu... thì dễ dàng tạo ra trong đầu. -----3- Tập trung vào tiếng động: Hãy nhắm mặt lại và để ý tới tiếng động. Bạn nghe thấy gì? Khi nghe bạn cảm nhận được gì? Hãy xác định nguồn gốc tiếng động đó và hình dung một cuốn phim hấp dẫn trong đầu bạn. Hãy liên tưởng tới một giọng phát thanh viên quen thuộc trên truyền hình hay trong radio. -----4- Gắn liền con người với hoàn cảnh: Tìm cách gắn liền con người với hoàn cảnh cụ thể. Thí dụ: Ta đã nhìn thấy con người này lần đầu tiên ở đâu? Lúc ấy anh ta ǎn mặc như thế nào? -----5- Tách tên người ra thành những từ độc lập: Nếu bạn cảm thấy cái tên khó nhớ, hãy viết nó ra và phân tích cái tên ấy làm nhiều từ rồi so sánh một cách hài hước. Thí dụ: đối với những tên Tây như Lorayne: Lỡ ra ị nè, Holzweis: Hôn xờ vai. -----6- Tǎng tốc độ. Lấy một bài báo rồi đánh dấu tất cả các chữ "b", cành nhanh càng tốt. Sau đó từ từ kiểm tra lại xem bạn đã bỏ sót mất bao nhiêu chữ. Hãy luyện bài tập này vài ngày liền rồi bạn sẽ thấy, chỉ sau một thời gian ngắn. ------7- Thiết kế bộ "Số-Hình ảnh": Thông thường người ta nhớ con số dễ dàng hơn nếu chia nó ra thành từng nhóm hai số. Hoặc là trong một con số cần nhớ vô tình giống số bạn đã thuộc như ngày sinh hay một số nhà quen thuộc nào đó. Đối với những con số dài bạn áp dụng biện pháp "Số=Hình ảnh". Có rất nhiều nhà quản lý người Mỹ đã làm việc rất tốt với hệ thống này.
8 QUY LUẬT CỦA TRÍ NHỚ:
1. Quy luật nhận biết: Một quy luật tưởng chừng như đơn giản nhất nhưng lại rất quan trọng. Trí nhớ càng sâu sắc khi con người nắm chắc những gì đã biệt, dễ dàng nhớ đến mức chi tiết về những điều còn đọng lại trong đầu.
2. Quy luật hứng thú: Sự hứng thú về khẩu vị giúp trí thức bột phát tái hiện trên màn ảnh trí tuệ như thể các nhân vật kịch xuất hiện trên sân khấu mà không cần đền một nỗ lực đặc biệt nào.
3. Quy luật tích luỹ: Càng hiểu biết uề một vấn đề cụ thể thì con người càng dễ dàng nhớ lại tất cả những thông tin mới phù hợp với vấn đề ấy. Cần lưu ý là: khi mở một quyển sách ra để đọc phải coi như mới.
4. Quy luật nhớ có ý thức: Việc chuẩn bị để trì nhớ hoá là quan trọng. Người đọc hệ thống hoá thông tin từ các sách vở các tài liệu. Xuất phát từ sách vở để khai thác thông tin. Thông tin là con đẻ của sách vở. Đây là cách làm cho bộ nhớ vững bền. Thông thường khi ta muốn nhớ lại điều gì đã xa xưa thì những chi tiết cụ thể dễ nhớ hơn là những điều tóm tắt.
5. Quy luật liên kết: Quy luật này được Aristot phát hiện từ thê kỷ thứ 4 trước công nguyên. Những khái niệm khoa hạc thường phát sinh do sự mời chào lẫn nhau giá cái nọ với cái kia trong kho tri thức của bộ óc và chúng liên kết với nhau để phát kiến ra những khái niệm. Chẳng hạn, cảnh quan của một cǎn phòng gợi nhớ các sự kiện đã xảy ra trong đó (hoặc nhớ lại những điều gì anh đã đọc ở đó và cái ấy lại tái hiện đúng hẹn theo nhu cầ uta cần nó).
6. Quy luật nối tiếp liên tục: Ta có thể đọc dễ dàng hệ thống chữ cái khi đọc xuôi nhưng thật khó khǎn khi đọc ngược. Những tri thức khoa học, những khái niệm có được là do từng sự nối tiếp cụ thể. Do vậy khi muốn nhớ lại phải đặt chúng trong từng hoàn cảnh nối tiếp cụ thể mà ta đã tích luỹ được.
7. Quy luật ấn tượng mạnh mẽ. Thông thường sức mạnh của ấn tượng đầu tiên về một cái gì đều tồn tại ở trong trí nhớ. Ấn tượng càng mạnh thì hình ảnh càng sáng. Càng có nhiều kênh thông tin thì càng tạo ra sức mạnh duy trì những thông tin ấy. Vì thế cần lưu giữ tất cả những ấn tượng ban đầu mà mạnh nhất có quan hệ đến vấn đề ta có nhu cầu nghiên cứu.
8. Quy luật kiểm tra: Hệ quả của trí nhớ hoá là công việc kiểm tra sự hiểu biết trước đây khi tìm hiểu các thông tin mới. Tỷ trọng khối lượng của các thông tin cũ phải được xử lý ổn định trước khi tiếp nhận các thông tin mới. Cách tốt nhất để "Vật chất hoá" các tri thức trong bộ nhớ là ghi nhớ có hệ thống những hiện tượng, sự kiện của cái cũ đang ở thế phát triển.


ĐỂ NHỚ NHANH VÀ LÂU:
"Trí nhớ của tôi thật tồi tệ" - bạn đã từng bao giờ nói vậy chưa? Đừng vội bǎn khoǎn. Một vài phương pháp dưới đây sẽ giúp bạn. Bạn sẽ ngạc nhiên trước khả nǎng của bộ óc mình. Bằng cách nào bộ não có thể thu nhận và ghi nhớ thông tin? Có từ 10 tỉ đến 100 tỉ nơ-ron thần kinh liên quan đến điều này trong một bộ não. Cùng một lúc, chúng có thể xử lý đến 10.000 đơn vị thông tin. Ta ngày càng già đi, ghi nhớ khó khǎn hơn, phản xạ và xử lý thông tin chậm lại. Nơ-ron không tự tái sinh, càng nhiều tuổi số nơ-ron càng ít dần. Cần phải bảo vệ bộ não. Nhớ tên người Trước hết hãy bắt đầu bằng việc nhớ tên một người mới quen. Với người đó, tên của mình là rất quan trọng. Thường chúng ta không để ý đến cái tên ngay từ đầu được giới thiệu, nên dễ quên nó. Vì thế cần phải lắng nghe cái tên đó khi nó được nói ra. Đánh vần, và nhắc đi nhắc lại tên người kia trong cuộc nói chuyện. Chào tạm biệt,hãy gọi tên họ. Bên cạnh đó, hãy tìm cách liên hệ một cái tên với điều gì đó, vật gì đó để dễ liên tưởng. Trong trường hợp cái tên đó không gợi cho bạn đó không gợi cho bạn sự liên tưởng, hãy thay thế nó bằng một từ tương tự. Trí nhớ sẽ dễ dàng gợi lại mắt xích này. Nhớ một danh sách. Nhiều khi, một danh sách có những tiêu đề, những mục không có liên hệ gì với nhau. Phương pháp để nhớ là xắp sếp chúng vào một hệ thống. Hãy tạo hình ảnh cho mỗi đề mục, liên kết hình ảnh của tiêu đề này với tiêu đề kia và tiếp tục. Chẳng hạn, bạn cần mua sữa, bóng đèn, bánh mì, hành và kem tại siêu thị. Hãy bắt đầu nhớ bằng việc nối bánh mì với sữa. Hình ảnh: Sữa phết lên bánh mì. Tiếp đến, nối bánh mì với bóng đèn. Hình ảnh: cùng vần b. Tiếp tục nối hành và kem. Xin nhớ là để tạo ra mối liên hệ, bạn nên xây dựng những mỗi liên hệ có tính khôi hài. Chẳng hạn một gương mặt rỗ có thể liên hệ với ma trận! Bạn có thể sử dụng cách này khi học ngoại ngữ với các từ mới.ư Qua quan sát, cứ 15 người được yêu cầu nhớ 5 vật trong một danh sách thì 8,5 người nhớ đủ 5. Nếu sử dụng phương pháp trên tỉ lệ là 14,3. Nhớ những gì bạn đọc.Trong thời đại thông tin, ai cũng có một lĩnh vực cần nhớ. Để nhớ nhanh và lâu khi học tập, bạn nên theo phong cách nghiên cứu. Cố định chỗ ngồi học trong phong cảnh quen thuộc. Suy xét, tìm tòi kiến thức mới trong mối liên hệ với kiến thức đã học. Cần duy trì việc học thường xuyên hàng ngày chứ không dồn vào học cấp tập liên tục. Có thời gian nghỉ ngắn giữa thời gian học. Hãy tập trung vào những nhóm kiến thức bạn cần lĩnh hội. Đọc một cuốn sách, cần xem tên sách, mục lục và lời giới thiệu để có một cái nhìn tổng quan sơ bộ. Đọc câu mở đầu và kết luận của mỗi phần, vì ở đây thường chứa đựng nội dung chính. Khi đọc, không chỉ bằng mắt. Hãy đọc bằng cả tai, mũi và xúc giác nữa. Hình dung về đối tượng trong cái nhìn tổng thể . Ghi lại những nét chính bạn tiếp thu được từ những gì đã đọc. Thực tế cho thấy, sau 24 giờ ngồi học và đọc, có đến 80% lượng thông tin tạm thời bị quên. Đừng lo. Nếu bạn xem lại những gì mình đã đọc, chỉ một vài dòng, sẽ gợi cho bạn nhớ lại rất nhiều. Khi gặp một sự kiện, một bài tập có liên quan đến những gì đã học, bạn sẽ hình thành những đường dây liên hệ trong bộ não để giải quyết vấn đề.

Thứ Năm, 19 tháng 2, 2009

Cảm nhận từ ai ?!!!???

Chuyện tình Lá và gió .....










Cảm nhận về câu chuyện tình của lá,gió và cây.... ....có lẽ ai cũng đã từng là cây...từng là lá....và cũng đương nhiên từng là gió.....................biết trách ai đây khi tất cả đều là người có lỗi....lá và cây đã từng có những lúc thực sự hạnh phúc,thực sự vui vẻ bên nhau..........nhưng chỉ vì không biết vun đắp tình yêu ấy....không biết gìn giữ nó nên mọi chuyện đã thay đổi hoàn toàn có lẽ thế...........lá đã rời khỏi cây....khi bỗng nhiên có một cơn gió thoảng qua và cơn giói này có phải là người entry không ????~~



***ĐẦU TIÊN LÀ CÂY*** Có thể đã có lúc cây và lá đã yêu nhau tha thiết...nhưng dần dần...cây đã không còn quan tâm đến lá....bởi những lí do là mọi việc diễn ra xung quanh cây....cuốn hút cây hơn lá.................đó là tình yêu không hề refresh này...có thể cây đã tôn trọng lá nhưng thế chưa đủ....lá cần một chỗ dựa vững chắc.....cần được quan tâm và yêu thuơng như biết bao chiếc lá khác....có được một tình yêu như ý....tình yêu của lá và cây thì khác..........nó đã chẳng được như xưa nữa từ khi cây có nhưng vui thú mới....khi cây không hề níu kéo lá ở lại mỗi khi có xích mích diễn ra....nhưng cây ơi!!! cây đâu có biết đâu lá luôn ngồi khóc một mình....cây đã biến lá thành một kẻ thụ động....chỉ biết ngồi chờ những sự thay đổi từ cây...cũng có thể cây biết mình không thể mang đến cho lá hạnh phúc thêm nữa.....đành chờ một cơn gió đến....mang lá rời khỏi cây....cây yêu lá....nhưng không hề bày tỏ...bởi cây biết tình cảm của lá giờ đây đã thuộc về gió....cay mong lá được hạnh phúc bên gió...hay gió mãnh liệt quá khiến cho cây không thể giữ lá ở lại????



***LÁ *** Tình yêu của lá và cây tưởng chừng như không có gì thay đổi nhưng không....chính lá cũng là một người có lỗi trong chuyện này....lá không nói cho cây rằng lá yêu cây đến mức nào...lá cần cây ở bên canh.Tại sao lá lại không refresh tình yêu này,tại sao lá chỉ chờ cây ở bên mà không tự vun đắp lấy tình yêu của cây và lá....lá chỉ biết ngồi chờ nó thay đổi....lá có biết mình ngốc lắm không???lá có biết lá làm vậy quả là sai lầm không??? Trong tình yêu phải có tình cảm từ hai phía....sao lá chỉ biết bám vào cây....sao lá không chịu tìm hiểu lý do cây quan tâm đến thứ khác nhiều hơn lá...................Hay bởi lá chẳng muốn giữ tình yêu này ở lại nữa...lá cũng biết níu kéo chẳng được gì....mọi chuyện cũng sẽ thay đổi.....néu lá thực sự cố gắng có thể cây cũng sẽ quay về bên lá....có thể lá yeu cây rất nhiều....muốn cây tự hiểu ra rằng lá quan trọng đối với cây đến mức nào.Ai cũng đều nhìn thấy cây và lá bề ngoài luôn bên nhau là thế nhưng chỉ cần một cơn gió thổi qua....đem đến cho lá một cảm xúc nào đó thì mọi chuyện đã thay đổi....gió sẽ cuốn lá rời khỏi cây???hay.....??? lá có quyền quyết định lựa chọn cho mình!!!



***GIÓ*** Biết nói thế nào nếu nói rằng gió cũng không hoàn toàn vô tội....gió đến vô tình cướp lá rời xa cây...khi tình yêu của cây và lá có thể vớt vát lại đươc...gió hơn cây...gió mang hạnh phúc mới cho lá....một tình yêu đẹp đẽ hơn dành cho lá....gió đã luôn ở bên lá mỗi khi lá suy sụp vì cây....nhưng nếu nghĩ về mặt khác....gió đã làm đúng có lẽ là môt phần....bởi vì giữa cây và lá không còn gì để níu kéo....gió có thể tốt hơn cây...gió sẽ là chỗ dựa vững chắc cho cây sau này....nhưng đó là tương lai.....còn bây giờ mọi chuyện đều phải do lá.....lá có quyền quyết đinh....và gió cũng tôn trọng ý kiến của lá do lá đã không nhận ra rằng....những điều mà gió đã vừa mang đến cho lá...thì trước đây cây cũng đã từng như thế......chẳng có gì là không thể....cây cũng có thể giữ lá ở lại nhưng vì cây không muốn....lá cũng có thể ở lại bên cây nhưng lá không muốn níu kéo thêm nữa và dĩ nhiên gió cũng có thể ở lại bên cây.....nhưng vì lá không muốn mất đi tình yêu mà gió mang đến.....(~^~_~^~).

***CUỐI CÙNG*** Lá rời cây vì có thể cây không muốn giữ lá ở lại (mặc dù đều cây làm ,lá chắc có biết không )vì cây tôn trọng lá ah` ???!???.. (và có phải đều này gió là nguyên nhân ??!) … nhưng có lẽ vì cây muốn lá( hay chính mình ) có được một tình yêu đẹp hơn,vì cây biết tình yêu này không thể tồn tại được nữa , nhưng tại sao cây luôn níu kéo là , vì sức sống cây dành cho là sao , hay cây nghĩ rằng chỉ có cây mới mang lại sưc sống cho lá... ????!!!....,

----------Lá rời cây vì gió cuốn lá bay đi vì gió biết gió sẽ mang đến niềm vui cho lá( không ai dám khẳng định đều ấy đc nhưng hoàn toàn có thể) ,gió muốn mang cho lá một tình yêu đẹp......................Lá rời cây vì đây là quyêt đinh đúng của lá vì lá cần có một tình yêu đẹp,lá tôn trọng mọi người đặc biệt là gió và cây ( đếu ấy huy vọng sẽ đến với lá ) ......

Có thể lá còn yêu cây....có thể cây còn yêu lá....có thể giờ lá và cây là những người bạn tốt của nhau và có thể vì gió cũng yêu lá....yêu lá thật nhiều!!!!

Trong tình yêu, bạn là ai???gió....lá....hay cây....và bạn sẽ nghĩ gì trong khi "cây rời lá bởi vì cây không giữ lá lại hay vì gió thổi lá rời cây , hay là vì lá không muốn còn ở bên cây nữa "???

Bạn sẽ níu kéo tình yêu của lá không nếu bạn là cây???

Bạn sẽ ở lại bên cây nếu bạn là lá không ???

Bạn sẽ rời khỏi cây để đến bên gió nếu bạn là lá ????

Bạn sẽ có ở bên cạnh lá nếu bạn là gió không ????

Hay bạn sẽ chúc cây và lá hạnh phúc bên nhau nếu bạn là gió ????


Thứ Hai, 16 tháng 2, 2009

10 sự thật về tình yêu!



Bạn nghĩ rằng yêu là phải hy sinh bản thân mình để làm tất cả vì người yêu. Để chứng tỏ tình yêu, người ta phải dâng hiến và "cho nhau" hết? Sự thật có phải vậy không?

1. Tình yêu không gây tổn thương. Sự lạm dụng về thể chất hay tình cảm chắc chắn không phải là những thành phần tạo nên tình yêu.

2. Tình yêu không gây áp lực. Bạn không nên dùng tình yêu như là “đặc ân” để buộc người khác phải làm điều bạn muốn. Đừng bao giờ dùng chiến thuật: “Anh/em hẳn sẽ làm điều đó nếu thật sự yêu em/anh!”.

3. Tình yêu là khát khao mãnh liệt được quan tâm đến người mình yêu và luôn luôn là thế.

4. Mặc dù sự thật là với tình yêu bạn luôn đặt hạnh phúc của người mình yêu lên hàng đầu, nhưng điều này không bao giờ đồng nghĩa với việc buộc phải thỏa hiệp với những yếu tố trái với bản chất thật của bạn.

5. Nếu một ai đó muốn bạn làm điều gì mà bạn không muốn chỉ để chứng tỏ tình yêu của bạn, họ không yêu bạn thật lòng. Khi người ta yêu nhau thực sự, họ không bao giờ yêu cầu người mình yêu phải hy sinh một phần của bản thân trên danh nghĩa tình yêu.

6. Rất dễ lầm lẫn giữa tình yêu và lòng ham muốn. Bản chất thật của tình yêu là sự chân thành và hòa hợp chứ không phải hấp dẫn về ngoại hình.

7. Hai cuộc tình lãng mạn xảy ra cùng lúc là hoàn toàn có thể, cũng như việc bạn có thể yêu cả cha lẫn mẹ mình cùng lúc. Song đừng quên rằng bản chất thật của tình yêu là sự chân thành, bởi chắc chắn bạn không thể cùng “yêu em/anh nhất” (chẳng có ai là “nhì” cả) với hai người một lúc. Do đó, hãy thành thật và tế nhị nếu tình huống khó xử này xảy ra với bạn.

8. Tình dục không phải là tình yêu. Tình yêu cũng không phải là tình dục. Dù rằng tình dục có thể là một phần của tình yêu, nhưng nó không bao giờ là “ông chủ” cả.

9. Tình yêu lãng mạn có thể (và thường) phai nhòa. Khi nó ra đi, thường chẳng tìm thấy lý do chính đáng nào cả. Khi một ai đó không còn yêu bạn, điều này không phản ánh giá trị con người bạn.

10. Tình yêu đem lại cho bạn cảm giác hạnh phúc, sự an tâm và được trân trọng.

Thứ Bảy, 7 tháng 2, 2009

Sách nấu ăn !!!

copy đường dẫn để download về , rùi mở ra bình thường. có gì làm hông được thì để lại tin nhằn chỗ nhận xét

http://www.mediafire.com/?mn2mmnnmqnz

Thứ Ba, 20 tháng 1, 2009

Câu chuyện có ý nghĩa 9


1000 con hạc giấy

----------------------------------------------

Sự hiểu lầm có thể làm cho con người ta mất đi vĩnh viễn 1 thứ gì đó mà ta rất yêu quý, để rồi, khi nhận ra thì đã quá muộn...

Có một chàng trai đã gấp 1.000 con hạc giấy tặng người anh yêu. Mặc dù lúc đó anh chỉ là một nhân viên quèn trong công ty, tương lai chẳng có vẻ gì sáng lạn nhưng họ vẫn luôn rất hạnh phúc bên nhau.
Rồi cho đến một hôm người yêu của anh nói rằng nàng sẽ đi Paris, sẽ không bao giờ còn có dịp gặp lại anh nữa. Nàng rất lấy làm tiếc về điều này và an ủi chàng rằng rồi nỗi đau của chàng cũng sẽ trở thành dĩ vãng. Hãy để cho nó ngủ yên trong ký ức của mỗi người.
Chàng trai đồng ý nhưng trái tim tan nát. Anh lao vào làm việc quên cả ngày đêm, cuối cùng anh đã thành lập được công ty của riêng mình. Nó không chỉ giúp anh vươn đến những điều mà trước đây vì thiếu nó mà ngưới yêu đã rời bỏ anh, nó còn giúp anh xua đuổi khỏi tâm trí mình một điều gì đó của những tháng ngày xưa cũ.
Một ngày mưa tầm tã, trong lúc lái xe, chàng trai tình cờ trông thấy một đôi vợ chồng già cùng che chung một chiếc ô đi trên hè phố. Chiếc ô không đủ sức che cho họ giữa trời mưa gió. Chàng trai nhận ngay ra đó là cha mẹ của cô gái ngày xưa. Tình cảm trước đây anh dành cho họ dường như sống lại. Anh chạy xe cạnh đôi vợ chồng già với mong muốn họ nhận ra anh. Anh muốn họ thấy rằng anh bây giờ không còn như xưa, rằng anh bây giờ đã có thể tự mình tạo dựng một công ty riêng, đã có thể ngồi trong một chiếc xe hơi sang trọng. Vâng, chính anh, chính người mà trước đây con gái họ chối từ đã làm được điều đó.
Đôi vợ chồng già cứ lầm lũi bước chậm rãi về phía nghĩa trang. Vội vàng, anh bước ra khỏi xe và đuổi theo họ. Và anh đã gặp lại người yêu xưa của mình, vẫn với nụ cười dịu dàng, đằm thắm nàng từng đem đến cho anh, đang dịu dàng nhìn anh từ bức chân dung trên bia mộ. Cạnh cô là món quà của anh, những con hạc giấy ngày nào. Đến lúc này anh mới biết một sự thật: nàng đã không hề đi Paris. Nàng đã mắc phải căn bệnh ung thư và không thể qua khỏi. Nàng đã luôn tin rằng một ngày nào đó anh sẽ làm được nhiều việc, anh sẽ còn tiến rất xa trên bước đường công danh. Và nàng không muốn là vật cản bước chân anh đến tương lai của mình. Nàng mong ước cha mẹ sẽ đặt những con hạc giấy lên mộ nàng, để một ngày nào đó khi số phận đưa anh đến gặp nàng một lần nữa, anh có thể đem chúng về bầu bạn.

Chàng trai bật khóc.

Chúng ta cũng vậy, như chàng trai kia, cũng chỉ nhận ra giá trị lớn lao về sự có mặt của một người mà cuộc đời đã ban tặng cho cuộc sống của chúng ta khi một sáng mai thức giấc, người ấy đã không còn ở bên ta nữa. Có thể họ đã chẳng yêu bạn như cách mà bạn mong đợi ở họ nhưng điều này không có nghĩa rằng họ không dâng hiến tình yêu của họ cho bạn bằng tất cả những gì họ có.
Một khi bạn đã yêu, bạn sẽ mãi mãi yêu. Những gì trong tâm trí bạn có thể sẽ ra đi, nhưng những gì trong tim bạn thì mãi mãi ở lại.

Câu chuyện có ý nghĩa 8


Gió nhẹ, chong chóng quay. . .

" Cậu lúc nào cũng quay mãi thế à? " Chợt gió hỏi chong chóng.

" Ừ, có lẽ vậy!! " Chong chóng đáp. " Vì cậu thổi nên tớ phải quay! "

" Vì tớ sao?? " Gió ngạc nhiên.

" Vì cậu. Vì cậu mà tớ quay, cũng vì cậu mà tớ sống. " Chong chóng trả lời. " Nếu tớ không quay thì tớ là một cái chong chóng chết!! "

" Nếu. . . nếu có một ngày. . . tớ không ở bên cậu nữa. . . " Gió ngập ngừng.

" Tớ không biết. Trên đời này có vô vàn ngọn gió và vô vàn chong chóng. Bình thường thì chong chóng cần gió. Gió như là nguồn sống của chong chóng. Chong chóng thiếu gió, chong chóng không còn sức sống nhưng gió thiếu chong chóng thì gió vẫn vậy. " Chong chóng nhẹ nhàng trả lời gió.

" Ừhm. Có lẽ!! " Gió đáp, với tất cả sự thờ ơ.


Chong chóng hiểu hết tất cả. Rằng một ngày kia, gió sẽ chán chong chóng. Rằng chong chóng sẽ già đi theo thời gian nhưng gió thì không. Rằng ngày đó đã sắp đến rồi. Chong chóng thở dài. Chong chóng sắp già mất rồi. Hai ngày, chong chóng không được gặp gió. Có lẽ là chong chóng nhớ gió. Rồi. . . Trời gió lên, chong chóng quay. . . Gió đến rồi!! Gió vẫn thế, vẫn thờ ơ và vô tình. Chong chong nhìn gió, không tin vào mắt mình. Gió, là gió. . . Nhưng đáp trả lại sự nhiệt tình của chong chóng chỉ là một làn gió nhẹ, đủ để chong chóng rung động.


" Tớ phải đi! " Đột ngột gió lên tiếng.

" Cậu phải đi à?? Cậu đi đâu!?? " Chong chóng hỏi, trong hoảng loạn.

" Xa lắm, họ rủ tớ đi, các cơn gió khác!! Chúng tớ phải đi, vì sắp đến mùa khô rồi!! "

" Thật sao?? " Điều chong chóng lo sợ cuối cùng cũng tới. " Cậu có về không!!? "

" Thế cậu có đợi không? " Gió hỏi lại.

" Tớ đợi. Chỉ cần cậu nói có về là tớ tin cậu có về!! " Chong chóng lúc nào cũng vậy, lúc nào cũng có niềm tin tuyệt đối vào người khác.

" Ừh. Nếu cậu đợi thì tớ sẽ về!! " Gió đáp.

" Cậu sẽ về thật chứ?? Khi nào thì cậu về?? "

" Nhanh thôi, khoảng năm mười ngày gì đó!! " Gió trả lời. " Tin tớ nhé!? "

" Tớ tin cậu, cậu đi đi!! Tớ sẽ chờ!! Cậu sẽ về, sẽ mang cho tớ bông hoa màu tím chứ?? " Chong chóng nói, lòng lại nhen lên niềm hy vọng.

" Chắc chắn!! Hoa màu tím nhé!! " Gió khẽ cười.

Chong chóng không nói gì cả, chỉ biết lặng nhìn gió đi.


Rồi gió đi. Chong chóng ở lại và chờ đợi. Chờ mỏi mòn. Một ngày, hai ngày. Một tuần, hai tuần. Rồi một tháng, hai tháng. Gió vẫn không về. Chong chóng vẫn đợi. Chong chóng tin gió. Tin vào lời hứa của gió. Năm đó, khô hạn, nắng nóng. Trời lặng không chút gió. Mọi người đã đi đến vùng khác. Riêng chong chóng vẫn ở mãi nơi này. Chong chóng sợ nếu mình đi thì khi gió quay về sẽ không gặp. Chong chóng sợ không gặp được gió.

Cậu ấy sẽ về!! Cậu ấy hứa rồi mà!! Cậu ấy bảo nếu mình đợi thì cậu ấy sẽ về!!

Mình phải tin vào cậu ấy!! Cậu ấy không lừa mình!! Cậu ấy không nói dối!!

Phải tin, ai nói gì mình mặc kệ!! Cậu ấy sẽ về!! Phải tin tưởng!! Phải tin. . .

Cứ thế, chong chóng đã đợi hơn mười năm!! Chong chóng vẫn cứ tin, chong chóng vẫn cứ đợi, chong chóng vẫn cứ hy vọng!! Màu vàng cam ngày xưa, giờ chỉ là một màu bàn bạc, màu của thời gian, màu của sự chờ đợi. Nhưng chong chóng vẫn đợi!!


Rồi một ngày kia. Đã có người phát hiện ra chong chóng. Là một cơn gió. Trời gió lên, chong chóng quay. . . Gió!? Chong chóng quay, chong chóng lại tràn đầy sức sống nhưng. . . đó không phải là gió, chỉ là hơi từ miệng một cô bé. " Gió ở đâu?? " Chong chóng tự hỏi. Có lẽ gió đã quên chong chóng rồi, có lẽ bây giờ gió đang ở bên một chong chóng nào khác. Có lẽ là thế. Nhưng. . . gió đã hứa là sẽ về với chong chóng rồi kia mà. Cô bé vẫn đang thổi. Chong chóng quay nhưng chong chóng không hạnh phúc. Đây không phải là gió của chong chóng. Đây không phải là cơn gió mà chong chóng đã chờ đợi suốt mười năm. Gió của chong chóng khác, gió của chong chóng tuy vô tình nhưng khi làm chong chóng quay lại có cảm giác khác. Không, không phải!! Không phải gió của chong chóng. Chong chóng không muốn quay vì cô bé. Chong chóng chỉ muốn quay vì gió thôi. Nhưng cô bé cuối cùng cũng vứt bỏ chong chóng như cơn gió kia đã từng làm hồi mười năm trước.


Chong chóng lại trơ trọi một mình. Lại tiếp tục héo hon vì chờ đợi. Lại tiếp tục hy vọng vài lời hứa của gió. Mười năm rồi. Chong chóng cứ thế chờ đợi trong vô vọng. Chong chóng chỉ mong gặp được gió, dù chỉ một lần thôi cũng được. Gặp để lòng chong chóng thôi day dứt. Ngày ấy chong chóng không dám nói. Chong chóng sợ. . .


Gió à!! Cậu về đi!! Tớ vẫn đang chờ cậu!! Vẫn đang chờ!!

Tớ nhớ cậu lắm!! Cậu đang định bỏ rơi tớ đấy à??

Đừng làm vậy nhé!! Bỏ rơi người khác là không tốt đâu!!


Liệu có ai hiểu tại sao gió lại bỏ chong chóng?? Gió sợ, sợ tính cách ương bướng, thích cái mới của mình làm chong chóng tổn thương. Nhưng gió làm vậy đã để chong chóng tổn thương nặng nề hơn. Gió đã làm chong chóng phí hoài cả đời mình để chờ đợi. Gió ác lắm!! Chong chóng vẫn tin gió, chong chóng không trách gió, chong chóng có một niềm tin mãnh liệt.


Gió có vị gì nhỉ?? Không ai biết.

Gió có màu gì nhỉ?? Không ai biết.

Gió có mùi gì nhỉ?? Không ai biết.


Nhưng chong chóng biết. Gió có vị mặn của nước mắt chong chóng. Gió có màu bạc của thời gian và sự chờ đợi. Gió có mùi máu đang rỉ ra từ trái tim chong chóng.

Chong chóng không dám thừa nhận mình đã yêu gió. Nhưng đó vẫn là sự thật. Chong chóng yêu gió. Chong chóng chờ gió là để nói ra điều này để thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn. Mục tiêu của chong chóng chỉ có vậy. Chong chóng không dám mơ đến gió. Chong chóng không cần gió yêu chong chóng. Chong chóng chỉ cần gió về thôi. Liệu chong chóng có đòi hỏi cao quá không?? Mười năm sống trong hy vọng, mười năm con vịt cứ nghĩ mình là thiên nga, mười năm ảo tưởng, mười năm sống như người mộng du đã làm chong chóng không còn chút sức lực nào nữa. Chong chong không chịu nổi cái cảm giác ngột ngạt này nữa rồi.


Không!! Mình phải sống, mình phải đợi!! Gió sẽ về!! Sẽ về mà!!

Đã hứa!! Gió không nuốt lời đâu!!

Nghe này chong chóng!! Yêu thương là tin tin tưởng!!

Chong chóng yêu gió thì chong chóng phải tin gió chứ!!

Gió sẽ trở lại!! Chút nữa thôi!! Cố lên nào chong chóng!!



Trời gió lên, chong chóng quay. . .


Gió, là gió!! Là cơn gió đó!! Gió về rồi!! Chong chóng lại quay, chong chóng hạnh phúc!!


" Dối trá!! Cậu bảo chỉ năm mười ngày!! " Chong chóng nghẹn ngào.

" Xin lỗi, tớ. . . "

" Đừng xin lỗi!! " Chong chóng hét lên. " Tớ không tha thứ cho cậu đâu!! Bây giờ và mãi mãi!! "

" Nghe tớ giải thích, chong chóng!! Chấp nhận lời xin lỗi của tớ đi!! Tớ thực sự muốn quay lại với cậu nhưng sức khỏe của tớ không cho phép!! Tớ không thể đi đoạn đường xa như vậy để về với cậu được, gần 4.000.000 km!! Tớ cũng nhớ cậu lắm!! Tớ. . . tớ cần cậu chấp nhận lời xin lỗi này!! "

" Cậu bỏ tớ hơn mười năm, rồi bay giờ trở về xin lỗi là xong hết sao?? "

" Tớ đã thực hiện lời hứa với cậu rồi mà!! " Gió yếu ớt đáp.

" Lời hứa!? Thế cậu có nhớ cậu hứa gì không?? "

" Tớ không còn nhiều thời gian nữa!! Tớ không biết có thể tìm cho cậu bông hoa màu tím không!! Tớ sẽ cố!! Nhưng sợ không kịp!! Tớ sắp chết rồi!! " Gió nói, nhẹ nhàng như tuyết rơi.

Hả?? Cái gì?? Không còn nhiều thời gian nữa!? Sợ không kịp!? Sắp chết??

Chong chóng không tin!! Không phải!! Sao gió có thể chết được!?

" Cậu . . . mà chết thì tớ phải làm sao!? "

" Xin lỗi, tớ thực sự không muốn bỏ lại cậu một mình trên cuộc đời này!! Nhưng. . . " Gió nói mà cố không để giọng mình khác đi.

" Cậu mà bỏ rơi tớ là không bao giờ tớ tha thứ cho cậu đâu!! " Chong chóng hét, giọng lạc đi. " Tớ yêu cậu!! "

" Trước đây tớ luôn phân vân liệu cậu có yêu tớ không!! Bây giờ thì tớ xác định được rồi!! Tớ về không uổng phí!! Bông hoa màu tím, tớ sẽ tìm, chờ nhé!! "

" Không!!! Tớ không để cậu đi đâu!! Tớ sợ lắm!! Cậu đừng để tớ lại một mình, tớ sợ lắm!! " Chong chóng nói trong nước mắt.

" Tớ không bỏ cậu đâu!! Tớ đã về rồi kia mà!! Một chút thôi!! Về ngay!! " Gió khẽ hôn lên chong chóng. Rồi lại đi. Rồi lại bỏ chong chóng.


Chỉ còn lại một mình chong chóng. Chong chóng không thể giữ chân được gió. Gió quen tự do rồi.


Cơn gió không dừng chân nơi đây. . .

Xin lỗi cậu nhiều lắm. chong chóng!!! Tớ không muốn cậu đau khổ vì tớ!!

Trên đời này còn nhiều cơn gió nữa mà!! Đâu phải chỉ có tớ là gió!!

Đừng khóc, thấy cậu khóc tớ đau lòng lắm!! Cậu đừng khóc!!

Đừng vì tớ mà đau khổ, đừng vì tớ mà làm bất kì chuyện gì dại dột!!

Tớ không muốn cậu thấy tớ chết!!

Tớ sẽ chịu đau khổ một mình!! Tớ sẽ không để cậu tổn thương lần nữa đâu!!'

Xin lỗi cậu, vì tất cả những gì tớ có lỗi!!

Chong chóng lặng nhìn gió!!


Cậu về để làm gì?? Cậu ác lắm!! Cậu làm vậy sao tớ vui được!?

Thà cậu nói cậu ghét tớ, thà cậu nói cậu đã có chong chóng khác!!

Thà là vậy!! Có lẽ tớ dễ chịu hơn bây giờ!!

Chứ bây giờ lòng tớ đau lắm cậu biết không??

Một câu nói dối như ngày xưa để tớ tiếp tục sống vui vẻ đối với cậu khó lắm sao??

Chỉ là một câu nói để tớ yên lòng thôi mà!! Không được sao??

Chong chóng và gió. Ai cũng muốn nhận đau khổ về phần mình. Nhưng đau khổ lại được chia đều cho cả hai. Vì đó là định mệnh!! Định mệnh đã nối cả hai bằng một sợi dây trói vô hình, đùa giỡn với số phận của chúng, ràng buộc chúng, lôi chúng vào vòng quay của số phận, bắt chúng phải trải qua nỗi đau mất đi người mình yêu nhất! Định mệnh là vậy, luôn luôn như vậy, luôn luôn thích lặp lại những bi kịch của quá khứ, luôn luôn thích xem lại những chuyện đã qua từ lâu, cho dù đó là một bi kịch khủng khiếp của đời người .

Read and reflect !!!!. . .

Thứ Năm, 15 tháng 1, 2009

Yêu và Thích là 2 vấn đề




________________________________________
Yêu và thích là hai vấn đề thường làm bạn nhầm lẫn. Bạn có thể phân biệt được thế nào là thích, thế nào là yêu chưa? Nếu chưa, hãy đọc và kiểm nghiệm xem

Đứng trước người mà bạn THÍCH, TIM của bạn sẽ ĐẬP NHANH HƠN.

Nhưng khi đứng trước người bạn YÊU, bạn sẽ chỉ cảm thấy VUI HƠN.

Nếu đứng trước người mà bạn YÊU, thì mùa ĐÔNG sẽ như mùa XUÂN.

Còn khi đứng trước người bạn THÍCH, mùa ĐÔNG chỉ ĐẸP HƠN.

Nhưng nếu nhìn vào mắt người bạn YÊU, bạn sẽ MỈM CƯỜI.

Ở trước mặt người bạn THÍCH, bạn không thể NÓI NHỮNG GÌ MÌNH NGHĨ.

Nhưng nếu ở trước mặt người bạn YÊU, thì bạn hoàn toàn CÓ THỂ NÓI.

Khi đứng trước người bạn THÍCH, bạn bắt đầu cảm thấy NGƯỢNG.

Nhưng trước người bạn YÊU, bạn có thể "SHOW YOUR OWN SELF".

Bạn sẽ không thể nhìn thẳng vào mắt người mà bạn THÍCH.

Nhưng bạn sẽ luôn mỉm cười khi nhìn vào mắt người bạn YÊU.

Khi người mà bạn THÍCH khóc, bạn sẽ lập tức an ủi

Nhưng khi người mà bạn YÊU khóc, bạn sẽ khóc cùng người ấy.

Những cảm giác về sự THÍCH thường bắt nguồn từ cái TAI. Nhưng những cảm nhận về TÌNH YÊU lại hay bắt đầu bằng ĐÔI MẮT. Cho nên khi bạn không còn THÍCH ai đó nữa, thì tất cả những gì bạn cần làm là chỉnh lại đôi tai của mình.

Nhưng nếu bạn không còn YÊU ai đó nữa, và mỗi khi bạn nhắm mắt thì TÌNH YÊU lại trở lại trên những giọt nước mắt và mãi mãi đọng lại trong TRÁI TIM của bạn.

Bạn sẽ không tìm thấy được người lý tưởng nếu bạn có thể sống với người đó. Nhưng bạn đã tìm được một người lý tưởng nếu bạn không thể sống thiếu người đó.

Bạn đã thực sự thích 1 người chưa ??


Thích một người là nghĩ về người đó cuối cùng trước khi ngủ và nghĩ về người đó đầu tiên khi thức dậy .

Thích một người là ngồi vào bất kì chiếc bàn nào trong lớp cũng muốn hý hoáy viết tên người đó lên mặt bàn .

Thích một người là lúc nào trong đầu cũng đầy ắp về người ấy. Khi có một chút gì đó liên quan là ngay lập tức : " Ah , cái này hắn cũng có ! "

Thích một người là khi người đó có những điểm mình không thể mê được nhưng vẫn tìm được những lí do chính đáng để thông cảm .

Thích một người là mong chờ tiếng chuông điện thoại của người ta ,cầm ống nghe đôi khi không biết phải nói gì , không còn gì để nói , mỏi tay ơi là mỏi vẫn không bỏ xuống .

Thích một người là khi đã chuẩn bị rất kĩ những gì phải nói nhưng đến lúc gặp thì quên hết và sau khi gặp , mặc dù rất muốn vẫn không thể nào nhớ được đã nói những gì .

Thích một người là sẵn sàng đi cùng người đó đến những nơi người ấy thích mà mình cực kì ghét.

Thích một người là sẵn sàng đợi người người đó dù không có lí do gì để đợi . Không hề muốn đợi nhưng không thể đi đâu khác được .


Thích một người là khi người ta quan tâm đến những điều khác và lơ là mình nhưng mình vẫn có thể bỏ qua . Giận thì dễ , thông cảm và hiểu được mới là điều khó .

Thích một người là đi bên cạnh người đó , im lặng , không nói bất cứ điều gì mà vẫn như đã nói hết những điều cần phải nói ... => Còn bạn , theo bạn , thích một người là như thế nào ?

Tập Viết Chữ ju


-Thuở ban đầu , hai người yêu nhau như hai đứa trẻ chơi trò tập viết chung trên 1 tờ giấy . Lúc đó , giấy còn trắng tinh , chàng và nàng đều hăng hái . Họ tràn trề hạnh phúc vì được làm việc chung .Tờ giấy ngập tràn những điều mà đầu óc hai người trẻ tuổi yêu nhau có thể nghĩ ra được

-Có thể 1 lúc nào đó Chàng tranh giành để được viết nhiều hơn , lúc ngược lại chàng lẳng lặng để nàng thoả sức muốn viết gì tuỳ ý . Một vài người chỉ nhấc bút mà chả cần phải đắn đo . Có cặp quyết định viết chung 1 cây viết , có người dồn hết sức để một người thay mặt cầm viết , thế nhưng tình yêu không thể tồn tại mãi mãi nếu chỉ có 1 người viết hoặc mỗi người viết riêng rẽ trên một nửa tờ giấy .
-Tính cách của mỗi người tạo nên tự dạng của họ trên giấy . Cũng như tính cách , tự dạng của mỗi người rất khó thay đổi . Không phải là không làm được nhưng tốn rất nhiều thời gian , công sức mà kết quả không phải lúc nào cũng như ý muốn . Cũng như tính cách , tự dạng là thứ rất khó bắt chước .Người này có thói quen viết ngay ngắn , sạch sẽ , rõ ràng, người kia lại thích viết ngoáy chữ siêu vẹo , gạch xoá lung tung . Tuy vậy để cho những điều viết chung trên một tờ giấy dễ hiểu hơn , mỗi bên đều phải thay đổi ít nhất tự dạng của mình ................ ....
-Mỗi sai lầm trong tình yêu tương đương với một vệt mực nhoè.... Thế nên , dẫu vô tình hay cố tình , dù những dòng chữ viết ra đẹp đẽ ngay ngắn biết bao , dù lời nói 2 người trao nhau có đẹp đến đâu đi nữa , vết mực nhèo vẫn là vết mực nhèo . Bạn ko thể lấy cái này bù đắp , che lấp cái kia .Dù bạn có đổ bao công sức để tẩy xoá , che lấp chúng di , để cố quên chúng đi , coi như chúng chưa từng có thì dấu tích của những vết mực nhèo vẫn thấp thoáng đâu đó . Trong tình yêu không có sự tha thứ tuyệt đối .
- Tuy nhiên , càng viết người ta càng cảm thấy mệt mỏi . Sự hứng thú tự nhiên tan biến dần và cả 2 ngưới đều phải tìm động cơ để tiếp tục bên nhau . Đó là sự ràng buộc và trách nhiệm đối với nhau , với những hậu quả của trò chơi mà họ đã tham gia . Và thế là trò tập viết kéo dài mãi mãi . Nó ngốn hết trang giấy này đến trang giấy khác và chỉ chấm dứt khi mực cây bút cạn khô .......... Cũng có khi 2 người bỏ cuộc giữa chừng . Đấy là vào 1 lúc nào đó ( có thể họ đã viết chung với nhau khác nhiều rồi ) , một hoặc cả hai bên cho rằng mình đã phải đơn độc viết mãi không ngừng hoặc đâm ra ghét tự dạng và ngôn từ của nhau .
-Cũng có thể vì một vết mực nhoè có thật hay tưởng tượng . Có thể những gì họ viết ra trái ngược nhau ,hay 1 trong 2 người đã viết khác với điều mình suy nghĩ ........... >
-Hãy suy nghĩ thật kỹ khi ta viết và hãy biết lúc nào nên dừng viết , lúc nào nên viếi tiếp

Giá trị của giọt nước mắt



-----------------------------------------------------------------
Bạn có biết giá trị của giọt nước mắt nó như thế nào ko??
Nghĩ xem nào.........
Khi bạn khóc vì bực tức 1 chuyện gì đó....
...lúc đó bạn chẳng hiểu tại sao nước mắt cứ tuôn chảy.Bạn cố gắng ko khóc nữa...nhưng càng cố gắng thì nước mắt càng rơi nhiều hơn....
Khi bạn buồn vì 1 chuyện gì đó....
...bạn khóc...bạn thấy thực sự ko thể nào ko khóc được...bởi vì bạn rất buồn...lúc đó...bạn cảm thấy nhẹ nhõm...(Có ko??)
Khi bạn nhớ...
...hiếm khi có người khóc vì chuyện nhớ nhung này...(chỉ có 1 số ít)....nhưng những người đó rơi nước mắt ko uổng tí nèo đâu!!Bởi vì...nếu khi bạn khóc vì nhớ 1 ai đó..thì chắc chắn là tình cảm bạn dành cho người đó khá nhiều rồi...
KHi bạn hạnh phúc...
...loại này cũng là hàng hiếm..(chỉ có 1 số ít)...nhưng bạn có bik tại sao những người khóc vì hạnh phúc lại trân trọng những giọt nước mắt đó ko?..Bởi vì những điều hạnh phúc thì ở đâu cũng có.Và bất cứ ai cũng có thể làm được cho người mình yêu thương.Khi bạn đón nhận hạnh phúc...từ người bạn yêu thương..chắc chắn niềm vui sẽ nhân lên nhiều lần rồi.Hạnh phúc ko phải chỉ cười là đủ!!Khi bạn thực sự khóc vì hạnh phúc...thì người làm cho bạn điều hạnh phúc ấy..chính là người bạn yêu thương nhất....!!
Khi bạn đau khổ.....
...đây cũng như 1 kiểu khóc vì buồn...nhưng sâu sắc hơn..Nghĩ 1 tí nè..
........................số nhiều đau khổ điều do bên ngoài tác động vào...Khi bạn yêu thương 1 người nào đó mà lại bị người ta đối xử lạnh lùng thì chắc chắn ít nhiều cũng bị tổn thương.
Bạn có biết tại sao bạn lại khóc ko??
Bởi vì những giọt nước mắt thực sự khi bạn khóc đều mang những ý nghĩa sâu sắc.Bạn khóc vì bạn biết yêu thương và bạn cũng biết tổn thương.KHi bạn rơi nước mắt...đó là khi bạn đã thừa nhận rằng...bạn đang yêu thương hoặc yêu thương người nào đó.
Mỉm cười cái nào?Bạn đã bao giờ khóc vì 1 người nào đó chưa?

11 điều không đc wen trong cuộc sống


1. Yêu một ai đó mà không được đáp lại có thể sẽ bị tổn thương. Nhưng nỗi đau còn lớn hơn khi yêu một người mà không có đủ can đảm để thổ lộ cho người đó biết.

2. Thật đáng buồn khi gặp một người rất có ý nghĩa với ta rồi một ngày ta phát hiện ra điều đó là không đúng và phải bỏ đi.

3. Người bạn tốt nhất là người có thể đến ngồi cùng bạn trên một chiếc xích đu, không nói một lời nào rồi bỏ đi mà bạn vẫn cảm thấy mình vừa có một trò chuyện tuyệt vời nhất.

4. Có những điều trong cuộc sống chỉ khi mất đi mới ý thức được giá trị. Cũng có những điều trong cuộc sống ta không biết mình đã bỏ lỡ cho đến khi nó xuất hiện.

5. Chỉ mất một phút để có cảm tình, một giờ để thích, một ngày để yêu nhưng phải mất cả đời để quên được một người.

6. Bề ngoài có thể đánh lừa ta. Của cải có thể rời bỏ ta. Hãy đến với những người làm cho bạn cười vì chỉ có nụ cười mới có thể khiến một ngày tối tăm trở nên bừng sáng.

7. Hãy mơ những điều bạn muốn mơ, đến những nơi bạn thích đến và trở thành người bạn muốn vì bạn chỉ có duy nhất một cơ hội sống để làm những việc đó.

8. Hãy luôn đặt mình vào vị trí của người khác. Điều gì làm bạn bị tổn thương thì nó cũng sẽ làm tổn thương người khác.

9. Lời bất cẩn có thể làm nảy sinh bất hòa, lời tàn nhẫn có thể nhấn chìm một cuộc đời nhưng một lời đúng lúc sẽ giải tỏa được căng thẳng và một lời yêu thương sẽ xoa dịu những nỗi đau.

10. Những người hạnh phúc nhất không cần có mọi thứ ở trạng thái tốt nhất mà họ muốn, họ chỉ cần chúng cần chúng ở trạng thái tốt nhất mà họ có.

11. Tình yêu bắt đầu với một nụ cười, lớn lên cùng một nụ hôn và chết đi cùng với nước mắt. Khi mới sinh ra bạn khóc còn những người xung quanh thì cười. Hãy sống làm sao để lúc chết đi bạn có thể mỉm cười còn những người xung quanh lại khóc.

Chủ Nhật, 11 tháng 1, 2009

Câu chuyện có ý nghĩa 7


Normal Lý do cho một tình yêu!

Một cô gái hỏi bạn trai của mình :
-Tại sao anh yêu em?
-Sao em lại hỏi như thế, làm sao mà anh tìm được lí do chứ! - chàng trai trả lời
-Không có lí do gì tức là anh không yêu em
-Em không thể suy diễn như thế được
-Nhưng bạn trai của bạn em luôn cho cô ấy biết lí do anh ta yêu cô ấy
-Thôi được, anh yêu em vì em xinh đẹp, giỏi giang, nhanh nhẹn. Anh yêu em vì nụ cười của em, vì
em lạc quan. Anh yêu em vì em luôn quan tâm đến người khác.
Cô gái cảm thấy rất hài lòng.
Vài tuần sau cô gặp phải một tai nạn khủng khiếp, nhưng rất may cô vẫn còn sống. Bỗng nhiên cô trở nên cáu kỉnh vì cô thấy mình vô dụng. Vài ngày sau khi bình phục cô nhận được lá thư từ bạn trai của mình:
Chào em yêu !
Anh yêu em vì em xinh đẹp. Thế thì với vết sẹo trên măt em bây giờ anh ko thể yêu em được nữa
Anh yêu em vì em giỏi giang nhưng bây giờ có làm được gì đâu. Vậy thì anh ko thể yêu em
Anh yêu em vì em nhanh nhẹn nhưng thực tế là em đang ngồi trên xe lăn. Đây ko phải lí do giúp anh có thể yêu em
Anh yêu em vì nụ cười của em. Bây giờ anh ko thể yêu em nữa vì em lúc nào cũng nhăn nhó, than vãn
Anh yêu em vì em quan tâm đến người khác nhưng bây giờ mọi người lại phải quan tâm đến em quá nhiều. Anh ko nên yêu em nữa. Đấy em chẳng có gì khiến anh phải yêu em vậy mà anh vẫn yêu em. Em có cần lí do nào nữa không em yêu ? Cô gái bật khóc và chắc chắn cô không cần một lí do nào nữa.

Còn các bạn có bao giờ hỏi những người thân của mình vì sao họ yêu bạn không? Tình yêu đôi khi ko nhất thiết phải cần lí do đâu bạn ạ

Câu chuyện Tình Yêu ***


Cynthia và Alvin chơi với nhau từ nhỏ, và khi lớn lên một chút, tình bạn của họ chuyển thành tình yêu, nhưng bố mẹ hai bên không chấp thuận.
Rồi Alvin nhận được một học bổng du lịch. Sợ tình yêu sẽ ảnh hưởng đến việc học của Alvin, bố mẹ cậu tìm đến Cynthia, yêu cầu cô tránh mặt Alvin. Nghĩ đến sự nghiệp của Alvin nên Cynthia đồng ý.
Alvin cực kỳ suy sụp. Vài ngày sau, Cynthia nghe chị Alvin nói rằng cậu đã tới London. Nhiều tháng trôi qua, Cynthia không nhận được tin gì từ Alvin. Đôi khi, không chịu nổi nữa, cô gọi điện cho chị gái Alvin để hỏi thăm. Chị Alvin nói rằng cậu vẫn khỏe mạnh, học giỏi và đã có bạn gái mới. Cynthia cảm thấy mọi thứ như đều đảo lộn, dù biết đó là điều tốt nhất của Alvin. Cô cố quên Alvin nhưng không thể. Cynthia trở nên tuyệt vọng, mệt mỏi và hay khóc.
Một đêm, khi Cynthia đang khóc, thì có tiếng chuông điện thoại. Đầu dây bên kia là tiếng của Alvin :
- Cynthia, đừng khóc. Anh sắp về nhà rồi, chờ anh nhé!
Chỉ được có thế, rồi Alvin vội vã gác điện thoại.
Đêm hôm đó, Cynthia nằm mơ thấy Alvin. Họ gặp nhau ở khu công viên trước đây hai người thường đến chơi. Alvin nói rằng cậu rất vui được gặp lại Cynthia, rằng cậu không hề có bạn gái mới. Nhưng trước khi Cynthia kịp hỏi gì thì Alvin đã biến mất.
Sáng hôm sau, Cynthia vội vã gọi điện cho chị của Alvin, kể lại mọi chuyện và hỏi có phải Alvin sắp về không.Chị gái Alvin chợt òa khóc:
- Cynthia, xin lỗi em, tất cả là do chị nói dối đấy. Alvin đã mất cách đây 6 tháng, nó bị tai nạn ô tô ... Alvin từng nói là nó không chịu được khi thấy em buồn ... Chị đã nghĩ là có thể nói dối để em quên Alvin đi...
Cho dù Cynthia khẳng định một ngàn lần rằng đêm hôm trước, Alvin đã thật sự gọi điện về cho cô, thì chị gái Alvin vẫn khăng khăng rằng đó chỉ là do cô tưởng tượng và sự thật là Alvin đã mất rồi.
Nhưng Cynthia không tin. Cô tin rằng Alvin sẽ gọi điện lần nữa. Và đúng như thế, khoảng bằng giờ đêm trước, điện thoại reo. Cynthia nhấc máy ngay lập tức.
Lần này, Alvin nói nhiều hơn, rằng cậu chưa bao giờ quên Cynthia, rằng cậu không ở cạnh Cynthia được, nhưng họ vẫn có thể nói chuyện qua điện thoại như vậy.
- Anh đã sửa điện thoại rồi à? - Mẹ Cynthia hỏi bố cô như vậy khi ông vừa bước vào nhà - Em thấy Cynthia nói chuyện điện thoại với ai đó suốt đêm hôm qua.
- Em làm sao thế ? - Bố Cynthia lắc đầu khó hiểu - Anh đã sửa điện thoại đâu, máy vẫn hỏng mà!
***
Bạn có thể gửi câu chuyện này cho những người mà bạn quan tâm và nói với họ những gì bạn cảm thấy và nói với họ rằng bạn yêu quý họ đến mức nào. Câu chuyện thật buồn, nó nhắc chúng ta nếu chúng ta yêu thương một người, hãy biết trân trọng khi bạn còn có thể. Bởi không ai nói trước được tương lai, đừng bao giờ để mình phải hối hận vì mình đã không đủ quan tâm, không đủ yêu thương, hoặc không đủ can đảm để vượt qua những khó khăn, để giữ những gì mình yêu quý ...

Câu chuyện Tình Yêu !!!


Câu Chuyện Tình Yêu
________________________________________
-Ngày xửa ngày xưa, có một hòn đảo nơi đó có tất cả mọi cảm xúc sinh sống: Hạnh Phúc, Nỗi Buồn, Tri Thức và những cái khác, bao gồm cả Tình Yêu. Một ngày kia, các cảm xúc được thông báo rằng hòn đảo này sẽ chìm, vì vậy tất cả đều đóng thuyền và rời đi, ngoại trừ Tình Yêu.
Tình Yêu là người duy nhất ở lại. Tình Yêu muốn chống chọi đến giờ phút cuối cùng khi hòn đảo sắp chìm, Tình Yêu mới quyết định nhờ giúp đỡ.
Sự Giầu Có đang đi qua Tình Yêu trên một chiếc thuyền rất lớn. Tình Yêu nói: "Giàu Có ơi, có thể đưa tôi đi cùng với không?" Sự Giàu Có trả lời: "Không, tôi không thể. Trong thuyền có rất nhiều vàng và bạc, ở đây không có chỗ cho anh đâu."
Tình Yêu bèn quyết định nhờ Phù Hoa, người cũng đi qua trên một con thuyền rất đẹp: "Phù Hoa, hãy giúp tôi!". "Tôi không thể giúp anh, Tình Yêu ạ. Anh quá ẩm và có thể sẽ làm ẩm thuyền của tôi," Phù Hoa trả lời.
Nỗi Buồn đang ở gần đó, Tình Yêu hỏi: " Nỗi Buồn ơi, hãy cho mình đi với cậu", "Ôi, Tình Yêu, mình buồn quá, mình chỉ muốn được ở một mình ..."
Bỗng nhiên có một tiếng gọi: "Lại đây Tình Yêu. Ta sẽ đưa cháu đi", đó là một người lớn tuổi. Quá vui mừng và sung sướng. Tình Yêu quên cả hỏi họ đang đi đâu. Khi đến một miền đất khô ráo, người lớn tuổi đó lại tiếp tục đi con đường của mình.
Tình Yêu hỏi Tri Thức, một người đứng tuổi khác:
- Ai đã vừa giúp cháu vậy ?
- Đó là Thời Gian - Tri Thức trả lời
- Thời Gian ư ? - Tình Yêu hỏi - Nhưng tại sao Thời Gian lại giúp cháu?
Tri Thức mỉm cười khôn ngoan và nói: "Bởi lẽ chỉ có Thời Gian mới hiểu được giá trị của Tình Yêu"
...
"Chỉ có thời gian mới hiểu được giá trị của tình yêu". Niềm vui và nỗi buồn, khổ đau và hạnh phúc, tất cả những điều khiến ta mỉm cười hay rơi lệ cũng đều sẽ trôi qua. Sự giàu sang, tiền tài danh vọng chẳng phải rồi sẽ không còn là điều quan trọng? Khi nhìn lại con đường ta đã đi qua, chỉ xin được hy vọng rằng, hãy còn có Tình Yêu.
Rất có thể một lúc nào đó ta hờn trách Tình Yêu sao sớm lấy đi của ta sự vô tư, không phải lúc nào Tình Yêu cũng là chốn thiên đường, thế nhưng trên tất cả được chờ đợi và được sống trong Tình Yêu bao giờ cũng là niềm may mắn của mỗi con người.


Hãy đợi, chỉ có thời gian mới hiểu được tình yêu.

" Khi một tâm hồn mở ra để đón tình yêu thì bỗng dưng có hàng ngàn cách để biểu lộ tình yêu ấy "
Sưu tầm !!

20 đôla !!!!

Hai mươi đô la

Một nhà diễn thuyết nổi tiếng đã bắt đầu buổi nói chuyện của mình bằng cách đưa ra tờ giấy bạc trị giá 20 đô la. Trong gian phòng có 200 khán giả, anh ta cất tiếng hỏi: "Ai muốn có tờ 20 đô la này?".
Những bàn tay bắt đầu giơ lên. Anh ta nói tiếp: "Tôi sẽ đưa tờ 20 đô la cho bạn - nhưng điều đầu tiên, hãy để tôi làm việc này!"
Anh ta vò nhàu tờ 20 đô la. Sau đó, anh ta lại hỏi: ""Còn ai muốn tờ bạc này không?". Vẫn có những bàn tay đưa lên.
"Ồ, vâng, nó sẽ như thế nào nếu tôi làm thế này?" - nói rồi anh ta quẳng nó xuống sàn và giẫm giày lên. Sau đó, anh ta nhặt tờ bạc lên, bây giờ trông nó đã nhàu nát và dơ bẩn. "Nào, ai còn muốn có tờ bạc này nữa?". Vẫn còn những bàn tay đưa lên
"Những người bạn của tôi, tất cả các bạn phải học một bài học rất giá trị. Không có nghĩa gì đối với những việc tôi làm với đồng tiền, bạn vẫn muốn có nó bởi vì nó không giảm giá trị. Nó vẫn có giá trị là 20 đô la. Nhiều lần trong cuộc sống của chúng ta, bạn bị rơi ngã, bị "vò nhàu" và bị vẩn đục bởi những quyết định mà chúng ta làm và những hoàn cảnh đến với chúng ta. Chúng ta cảm thấy hình như chúng ta trở nên vô giá trị; nhưng không có nghĩa lý gì những gì đã xảy ra, bạn sẽ không bao giờ mất đi giá trị của mình. Dù thế nào đi nữa, bạn cũng là vô giá với những người yêu thương bạn. Giá trị của cuộc sống chúng ta được quyết định không phải do những gì chúng ta làm hoặc người mà chúng ta quen biết, mà bởi... chúng ta là ai.
Bạn thật đặc biệt - đừng bao giờ quên điều đó!"







Lời nhắn tuyệtt vời


-Đây là lá thư tình của một chàng trai. Bố cô gái ko tán thành mối quan hệ của 2 người và ra lệnh phong tỏa nghiêm ngặt. Buồn...Tuyệt vọng...Chàng trai quyết định gửi cho cô bạn gái lá thư chia tay này:

1 Tình yêu tuyệt vời anh dành cho em
2 đã ko còn nữa. Và anh thấy sự chán ngấy với em
3 ngày một nhiều thêm. Khi chúng ta gặp nhau,
4 anh thậm chí chẳng quan tâm tới khuôn mặt em đâu,
5 điều duy nhất anh muốn là
6 ngắm nhìn những cô gái khác. Anh chưa bao giờ nghĩ sẽ
7 kết hôn với em. Buổi trò chuyện cuối cùng của chúng ta
8 thật tẻ nhạt và nó chẳng hề
9 làm anh chờ đợi gặp em nhiều hơn nữa
10 Em chỉ biết nghĩ cho mình em thôi
11 Nếu chúng ta kết hôn, anh cảm nhận được
12 cuộc sống sẽ trở nên đầy bất ổn. Và anh sẽ ko tìm thấy
13 niềm đam mê khi ta chung sống. Anh có một trái tim
14 nhưng chắc chắn ko phải
15 để dâng hiến cho em. Chỉ mình em trên thế gian này mới
16 thật ích kỷ và ngốc nghếch, vậy nên em chẳng
17 có khả năng ôm trọn trái tim anh
18 Anh thực sự muốn em hiểu rằng:
19 Những điều anh nói là sự thật. Em sẽ giúp anh rất nhiều nếu em
20 hiểu được tình yêu của chúng ta đã kết thúc. Đừng cố gắng
21 trả lời anh. Lá thư này toàn những điều
22 anh ko hề mong muốn. Em đừng nghĩ viển vông
23 về tình yêu thực sự với anh. Thôi chào em! Hãy tin lời anh nói.
24 Anh ko thể quan tâm tới em nhiều hơn đâu. Và xin em đừng nghĩ:
25 Anh vẫn sẽ mãi là người yêu em!!!
---Thật là một bức thư quá tồi phải ko? Tuy vậy cuối thư chàng trai lại yêu cầu cô gái chỉ đọc những dòng thư lẻ (may mà ông bố ko đọc hết ). Bạn thử đọc lại 1 lần nữa xem, bảo đảm sẽ rất thú vị đấy! Và bạn cũng đoán được thái độ của người bạn gái kia chứ?
Sưu tầm.

Tương tư


Vào ngày mà anh nghe giọng nói của em
Anh đã có nhưng cảm xúc thật kì lạ
Khiến cho anh , thực sự ko thể và ko muốn quên em
Anh còn nhớ rõ ngày tháng , em đã luôn ở trong tâm trí của anh
Nếu một ngày nào đó trong tương lai , tình yêu sẽ trở thành sự thật
Em sẽ ở mãi trong tâm trí anh, và anh sẽ yêu em mãi mãi
Anh ko quan tâm có thể mình sẽ ngốc nghếch thế nào ,dại dột ra sao?
Khi giấc mơ trở thành sự thật
Anh thật lòng muốn em biết rằng
Anh yêu em , mãi yêu em , như con chuột yêu hạt gạo
Dù cho mỗi ngày đều là bão tố , vẫn thiết tha muốn bên cạnh em
Anh nhớ em , mãi nhớ em
Không cần biết sẽ khó khăn thế nào
Chỉ cần em được hạnh phúc
Tất cả những gì anh làm anh làm đều là vì em...

Thứ Ba, 6 tháng 1, 2009

tinhyeucuathienthanmaytrang

tinhyeucuathienthanmaytrang

Lời Xin Lỗi Thứ 100


Đó là ngày đầu tiên của năm lớp 10, chúng tôi chỉ có một bài kiểm tra nên học xong rất sớm. Và tôi gọi điện cho cậu ấy.
- Cậu đến đón mình được chứ ?
- Được, đợi mình 5 phút!
- Nhanh lên đấy nhé?
3h chiều, trời khá nóng, tôi đứng chờ dưới bóng cây và phẩy tay liên tục, dù không mát hơn được nhiều nhưng cũng còn hơn là cứ đứng yên.
5 phút trôi qua, vẫn không thấy cậu ta đâu. Tôi bắt đầu hơi khó chịu, mắt liên tục nhìn đồng hồ.
10 phút trôi qua, vẫn không thấy cậu ấy đến... chẳng lẽ cậu ấy bị tai nạn?
15 phút.. Cuối cùng cậu ấy cũng tới.
- Sao cậu đến muộn thế ?
Cậu ta không có vẻ gì là ái ngại:
- Mình xem nốt chương trình TV ấy mà.
- Cái gì? TV? - Tôi hét lên, đầu còn nóng hơn cả nắng giữa trưa
- Sao cậu không ăn, rồi ngủ, rồi tắm đi rồi hãy đến?
- Mình xin lỗi..:
Đó là lần đầu tiên cậu ấy xin lỗi tôi, kể từ khi chúng tôi bắt đầu quen biết nhau.
Cậu ấy học giỏi, dễ thương và rất tự tin, hiếm khi chịu xin lỗi một cô gái nào.
Tôi giật lấy cái mũ bảo hiểm mà cậu ấy đưa, ngồi lên xe, không nói gì suốt quãng đường về nhà.
Cậu ấy luôn như thế, không giải thích, không an ủi, không cãi cọ.
Mà đối với tôi thì có rất nhiều điều không thể “cho qua” được chỉ với một lời xin lỗi.
Và tôi không bao giờ hỏi thêm gì nữa mỗi khi cậu ấy xin lỗi. Vì thế, tôi có cảm giác rằng “xin lỗi” là một từ cậu ấy dùng chỉ để tôi im miệng lại chứ không phải thật sự cậu ấy biết lỗi và sửa chữa. Bởi vì cậu ấy thường xuyên đến muộn giờ hẹn, không bao giờ sửa được!
Tôi khóc oà lên khi cậu ấy xin lỗi lần thứ 59:
- Cậu không bao giờ cần nói xin lỗi mình nữa! Nếu cậu không thể sửa được thì đừng để mình cứ cho cậu từ cơ hội này đến cơ hội khác và lần nào cũng hy vọng rằng cậu sẽ thay đổi...
Cậu ấy nắm tay tôi rất chặt, và nói lời xin lỗi thứ 60.
Ngay cả lúc đó, cậu ấy vẫn không có một lời giải thích.
Tôi bắt đầu lo lắng rằng hình như cậu ấy giấu tôi điều gì đó.
..
- Cậu đang gặp chuyện gì phải không?
- Làm gì có chuyện!
- Thế thì sao cậu luôn có vẻ không bình thường?
- Làm gì có chuyện đó!
Lúc nào cậu cũng chỉ như thế! Không bao giờ mình hiểu được chuyện gì đang xảy ra! Cậu có coi mình là bạn gái của cậu không vậy?
Mình xin lỗi...
- Không muốn nghe một lời xin lỗi nào nữa!
Tôi hét lên và dập máy.
Cậu ấy không gọi lại.
Hoá ra là cậu ấy không hề quan tâm đến tôi! Thế mà tôi cứ trông chờ...
...Và đó là lần thứ 99 cậu ấy nói xin lỗi...
Từ ngày hôm đó, tôi không gọi điện, cũng không ghé qua nhà cậu ấy nữa.
Đôi khi điện thoại nhà tôi reo, nhưng tôi nhấc ống nghe thì bên kia không ai nói gì cả. Tôi đoán là cậu ta gọi, nhưng mặc kệ, tại sao cậu ấy không chịu nói cơ chứ?
Một tháng trôi qua, tôi không thể chịu thêm được tình trạng không biết-gì-cả này! Tôi đến trường cậu ấy.
Tôi ngó vào cửa sổ lớp, nhưng không thấy cậu ấy đâu.
- Xin lỗi... hôm nay Timmy không đi học à? - Tôi hỏi một cô bạn.
- Hình như cậu ấy thôi học rồi mà! - Cô bạn nhún vai.
- Thôi học? - Tôi tròn mắt - Tại sao? Từ khi nào vậy?
- Hơn một tháng rồi, mà bạn là bạn của Timmy à?
- Ah... cảm ơn...
Hơn một tháng... đã không đi học hơn một tháng... Tại sao lại như thế ? Tôi lao ngay về nhà.
Tôi gọi vào máy di động của cậu ấy. “Thuê bao hiện không liên lạc được”.
Tôi gọi đến nhà, nhưng không ai trả lời.
Sao lại như thế được? Chẳng lẽ cả gia đình đã chuyển đi mà tôi không hề biết gì?
Dường như cậu ấy đã biến khỏi mặt đất, không để lại một dấu vết nào.
Tôi không tìm thấy cậu ấy... và khi tôi bắt đầu cuống lên, thì một người bạn gọi điện. Đó là một người bạn của em họ cậu ấy, học cùng lớp với tôi
- Cậu thế nào? Đã biết tin Timmy vào viện chưa?
- Vào viện? Chuyện gì vậy? .,
- Trong bệnh viện mà cậu nằm lần trước ấy... phòng số...
Tôi chạy với tốc độ nhanh nhất có thể tới bệnh viện.
Cậu ấy nằm trên giường, không nói gì, không cử động.
- Chuyện gì vậy? Sao không gọi điện cho mình? - Tối vừa ngồi xuống cạnh giường, vừa khóc oà lên, còn cậu ấy vẫn không trả lời, chỉ nhìn tôi chăm chú như mọi khi - Sao cậu không nói gì hết?
Tôi nhìn thấy mắt cậu ấy ướt, và dường như cậu ấy dùng tất cả sức lực có thể để nói:
- Mình... xin lỗi...
Và cậu ấy nhắm mắt lại.
- Này, đừng như thế... cậu xin lỗi cái gì chứ ? - Tôi khóc lạc cả giọng -
Đừng có xin lỗi... Mở mắt ra đi... .
Tôi cứ nắm chặt lấy tay áo cậu ấy mà kéo, và không thể ngừng khóc.

- Tại sao phải xin lỗi? Tại sao cậu không giải thích lời nào? Mình không đời nào tha thứ cho cậu-.. Đừng có xin lỗi... Cậu mà không mở mắt ra thì mình không bao giờ tha thứ cho cậu nữa đâu...
Đó là lời xin lỗi thứ 100.
Các bác sĩ và y tá chạy vào phòng, kéo tôi ra ngoài-
Cậu ấy rời khỏi thế giới của tôi... cậu ấy đã thua trong cuộc chiến với bệnh ung thư máu...
Nhưng tôi vẫn gặp cậu ấy trong những giấc mơ... và cậu ấy vẫn sống trong tim tôi...
Khoảng một tháng sau, mẹ cậu ấy đến nhà, đưa cho tôi một chiếc hộp mà cậu ấy gửi lại... trong đó là 100 mảnh giấy, mỗi mảnh giấy là một lời giải thích lý do tại sao cậu ấy xin lỗi tôi.
“Lần đầu tiên, mình không cố ý đến muộn đâu, nhưng khi vừa bước ra khỏi nhà, bỗng nhiên mình thấy chóng mặt quá và không thể đi tiếp được, nhưng mình đã cố gắng đến gặp cậu. Cậu tha thứ cho mình nhé?
‘Lần thứ hai, mình...”
“Lần thứ ba, mình...”
“Lần thứ 100” - Đó là mảnh giấy cậu ấy viết từ trước khi tôi tới bệnh viện - “Mình xin lỗi... mình thật sự không muốn để cậu lại một mình trên thế giới này, nhưng có thể đến một lúc nào đó khác... I love you, Timmy”.
Kèm với mảnh giấy thứ 100 là một bức ảnh của cậu ấy trong bệnh viện. Trông cậu ấy rất gầy, nhưng nụ cười vẫn sáng bừng như mọi khi.
Khi cậu ấy cần tôi nhất thì tôi không ở bên cạnh.
Timmy, mình xin lỗi...

--------------------------------------------------------------------------------------------------------


Sưu tầm