Thứ Năm, 15 tháng 1, 2009

11 điều không đc wen trong cuộc sống


1. Yêu một ai đó mà không được đáp lại có thể sẽ bị tổn thương. Nhưng nỗi đau còn lớn hơn khi yêu một người mà không có đủ can đảm để thổ lộ cho người đó biết.

2. Thật đáng buồn khi gặp một người rất có ý nghĩa với ta rồi một ngày ta phát hiện ra điều đó là không đúng và phải bỏ đi.

3. Người bạn tốt nhất là người có thể đến ngồi cùng bạn trên một chiếc xích đu, không nói một lời nào rồi bỏ đi mà bạn vẫn cảm thấy mình vừa có một trò chuyện tuyệt vời nhất.

4. Có những điều trong cuộc sống chỉ khi mất đi mới ý thức được giá trị. Cũng có những điều trong cuộc sống ta không biết mình đã bỏ lỡ cho đến khi nó xuất hiện.

5. Chỉ mất một phút để có cảm tình, một giờ để thích, một ngày để yêu nhưng phải mất cả đời để quên được một người.

6. Bề ngoài có thể đánh lừa ta. Của cải có thể rời bỏ ta. Hãy đến với những người làm cho bạn cười vì chỉ có nụ cười mới có thể khiến một ngày tối tăm trở nên bừng sáng.

7. Hãy mơ những điều bạn muốn mơ, đến những nơi bạn thích đến và trở thành người bạn muốn vì bạn chỉ có duy nhất một cơ hội sống để làm những việc đó.

8. Hãy luôn đặt mình vào vị trí của người khác. Điều gì làm bạn bị tổn thương thì nó cũng sẽ làm tổn thương người khác.

9. Lời bất cẩn có thể làm nảy sinh bất hòa, lời tàn nhẫn có thể nhấn chìm một cuộc đời nhưng một lời đúng lúc sẽ giải tỏa được căng thẳng và một lời yêu thương sẽ xoa dịu những nỗi đau.

10. Những người hạnh phúc nhất không cần có mọi thứ ở trạng thái tốt nhất mà họ muốn, họ chỉ cần chúng cần chúng ở trạng thái tốt nhất mà họ có.

11. Tình yêu bắt đầu với một nụ cười, lớn lên cùng một nụ hôn và chết đi cùng với nước mắt. Khi mới sinh ra bạn khóc còn những người xung quanh thì cười. Hãy sống làm sao để lúc chết đi bạn có thể mỉm cười còn những người xung quanh lại khóc.

Chủ Nhật, 11 tháng 1, 2009

Câu chuyện có ý nghĩa 7


Normal Lý do cho một tình yêu!

Một cô gái hỏi bạn trai của mình :
-Tại sao anh yêu em?
-Sao em lại hỏi như thế, làm sao mà anh tìm được lí do chứ! - chàng trai trả lời
-Không có lí do gì tức là anh không yêu em
-Em không thể suy diễn như thế được
-Nhưng bạn trai của bạn em luôn cho cô ấy biết lí do anh ta yêu cô ấy
-Thôi được, anh yêu em vì em xinh đẹp, giỏi giang, nhanh nhẹn. Anh yêu em vì nụ cười của em, vì
em lạc quan. Anh yêu em vì em luôn quan tâm đến người khác.
Cô gái cảm thấy rất hài lòng.
Vài tuần sau cô gặp phải một tai nạn khủng khiếp, nhưng rất may cô vẫn còn sống. Bỗng nhiên cô trở nên cáu kỉnh vì cô thấy mình vô dụng. Vài ngày sau khi bình phục cô nhận được lá thư từ bạn trai của mình:
Chào em yêu !
Anh yêu em vì em xinh đẹp. Thế thì với vết sẹo trên măt em bây giờ anh ko thể yêu em được nữa
Anh yêu em vì em giỏi giang nhưng bây giờ có làm được gì đâu. Vậy thì anh ko thể yêu em
Anh yêu em vì em nhanh nhẹn nhưng thực tế là em đang ngồi trên xe lăn. Đây ko phải lí do giúp anh có thể yêu em
Anh yêu em vì nụ cười của em. Bây giờ anh ko thể yêu em nữa vì em lúc nào cũng nhăn nhó, than vãn
Anh yêu em vì em quan tâm đến người khác nhưng bây giờ mọi người lại phải quan tâm đến em quá nhiều. Anh ko nên yêu em nữa. Đấy em chẳng có gì khiến anh phải yêu em vậy mà anh vẫn yêu em. Em có cần lí do nào nữa không em yêu ? Cô gái bật khóc và chắc chắn cô không cần một lí do nào nữa.

Còn các bạn có bao giờ hỏi những người thân của mình vì sao họ yêu bạn không? Tình yêu đôi khi ko nhất thiết phải cần lí do đâu bạn ạ

Câu chuyện Tình Yêu ***


Cynthia và Alvin chơi với nhau từ nhỏ, và khi lớn lên một chút, tình bạn của họ chuyển thành tình yêu, nhưng bố mẹ hai bên không chấp thuận.
Rồi Alvin nhận được một học bổng du lịch. Sợ tình yêu sẽ ảnh hưởng đến việc học của Alvin, bố mẹ cậu tìm đến Cynthia, yêu cầu cô tránh mặt Alvin. Nghĩ đến sự nghiệp của Alvin nên Cynthia đồng ý.
Alvin cực kỳ suy sụp. Vài ngày sau, Cynthia nghe chị Alvin nói rằng cậu đã tới London. Nhiều tháng trôi qua, Cynthia không nhận được tin gì từ Alvin. Đôi khi, không chịu nổi nữa, cô gọi điện cho chị gái Alvin để hỏi thăm. Chị Alvin nói rằng cậu vẫn khỏe mạnh, học giỏi và đã có bạn gái mới. Cynthia cảm thấy mọi thứ như đều đảo lộn, dù biết đó là điều tốt nhất của Alvin. Cô cố quên Alvin nhưng không thể. Cynthia trở nên tuyệt vọng, mệt mỏi và hay khóc.
Một đêm, khi Cynthia đang khóc, thì có tiếng chuông điện thoại. Đầu dây bên kia là tiếng của Alvin :
- Cynthia, đừng khóc. Anh sắp về nhà rồi, chờ anh nhé!
Chỉ được có thế, rồi Alvin vội vã gác điện thoại.
Đêm hôm đó, Cynthia nằm mơ thấy Alvin. Họ gặp nhau ở khu công viên trước đây hai người thường đến chơi. Alvin nói rằng cậu rất vui được gặp lại Cynthia, rằng cậu không hề có bạn gái mới. Nhưng trước khi Cynthia kịp hỏi gì thì Alvin đã biến mất.
Sáng hôm sau, Cynthia vội vã gọi điện cho chị của Alvin, kể lại mọi chuyện và hỏi có phải Alvin sắp về không.Chị gái Alvin chợt òa khóc:
- Cynthia, xin lỗi em, tất cả là do chị nói dối đấy. Alvin đã mất cách đây 6 tháng, nó bị tai nạn ô tô ... Alvin từng nói là nó không chịu được khi thấy em buồn ... Chị đã nghĩ là có thể nói dối để em quên Alvin đi...
Cho dù Cynthia khẳng định một ngàn lần rằng đêm hôm trước, Alvin đã thật sự gọi điện về cho cô, thì chị gái Alvin vẫn khăng khăng rằng đó chỉ là do cô tưởng tượng và sự thật là Alvin đã mất rồi.
Nhưng Cynthia không tin. Cô tin rằng Alvin sẽ gọi điện lần nữa. Và đúng như thế, khoảng bằng giờ đêm trước, điện thoại reo. Cynthia nhấc máy ngay lập tức.
Lần này, Alvin nói nhiều hơn, rằng cậu chưa bao giờ quên Cynthia, rằng cậu không ở cạnh Cynthia được, nhưng họ vẫn có thể nói chuyện qua điện thoại như vậy.
- Anh đã sửa điện thoại rồi à? - Mẹ Cynthia hỏi bố cô như vậy khi ông vừa bước vào nhà - Em thấy Cynthia nói chuyện điện thoại với ai đó suốt đêm hôm qua.
- Em làm sao thế ? - Bố Cynthia lắc đầu khó hiểu - Anh đã sửa điện thoại đâu, máy vẫn hỏng mà!
***
Bạn có thể gửi câu chuyện này cho những người mà bạn quan tâm và nói với họ những gì bạn cảm thấy và nói với họ rằng bạn yêu quý họ đến mức nào. Câu chuyện thật buồn, nó nhắc chúng ta nếu chúng ta yêu thương một người, hãy biết trân trọng khi bạn còn có thể. Bởi không ai nói trước được tương lai, đừng bao giờ để mình phải hối hận vì mình đã không đủ quan tâm, không đủ yêu thương, hoặc không đủ can đảm để vượt qua những khó khăn, để giữ những gì mình yêu quý ...

Câu chuyện Tình Yêu !!!


Câu Chuyện Tình Yêu
________________________________________
-Ngày xửa ngày xưa, có một hòn đảo nơi đó có tất cả mọi cảm xúc sinh sống: Hạnh Phúc, Nỗi Buồn, Tri Thức và những cái khác, bao gồm cả Tình Yêu. Một ngày kia, các cảm xúc được thông báo rằng hòn đảo này sẽ chìm, vì vậy tất cả đều đóng thuyền và rời đi, ngoại trừ Tình Yêu.
Tình Yêu là người duy nhất ở lại. Tình Yêu muốn chống chọi đến giờ phút cuối cùng khi hòn đảo sắp chìm, Tình Yêu mới quyết định nhờ giúp đỡ.
Sự Giầu Có đang đi qua Tình Yêu trên một chiếc thuyền rất lớn. Tình Yêu nói: "Giàu Có ơi, có thể đưa tôi đi cùng với không?" Sự Giàu Có trả lời: "Không, tôi không thể. Trong thuyền có rất nhiều vàng và bạc, ở đây không có chỗ cho anh đâu."
Tình Yêu bèn quyết định nhờ Phù Hoa, người cũng đi qua trên một con thuyền rất đẹp: "Phù Hoa, hãy giúp tôi!". "Tôi không thể giúp anh, Tình Yêu ạ. Anh quá ẩm và có thể sẽ làm ẩm thuyền của tôi," Phù Hoa trả lời.
Nỗi Buồn đang ở gần đó, Tình Yêu hỏi: " Nỗi Buồn ơi, hãy cho mình đi với cậu", "Ôi, Tình Yêu, mình buồn quá, mình chỉ muốn được ở một mình ..."
Bỗng nhiên có một tiếng gọi: "Lại đây Tình Yêu. Ta sẽ đưa cháu đi", đó là một người lớn tuổi. Quá vui mừng và sung sướng. Tình Yêu quên cả hỏi họ đang đi đâu. Khi đến một miền đất khô ráo, người lớn tuổi đó lại tiếp tục đi con đường của mình.
Tình Yêu hỏi Tri Thức, một người đứng tuổi khác:
- Ai đã vừa giúp cháu vậy ?
- Đó là Thời Gian - Tri Thức trả lời
- Thời Gian ư ? - Tình Yêu hỏi - Nhưng tại sao Thời Gian lại giúp cháu?
Tri Thức mỉm cười khôn ngoan và nói: "Bởi lẽ chỉ có Thời Gian mới hiểu được giá trị của Tình Yêu"
...
"Chỉ có thời gian mới hiểu được giá trị của tình yêu". Niềm vui và nỗi buồn, khổ đau và hạnh phúc, tất cả những điều khiến ta mỉm cười hay rơi lệ cũng đều sẽ trôi qua. Sự giàu sang, tiền tài danh vọng chẳng phải rồi sẽ không còn là điều quan trọng? Khi nhìn lại con đường ta đã đi qua, chỉ xin được hy vọng rằng, hãy còn có Tình Yêu.
Rất có thể một lúc nào đó ta hờn trách Tình Yêu sao sớm lấy đi của ta sự vô tư, không phải lúc nào Tình Yêu cũng là chốn thiên đường, thế nhưng trên tất cả được chờ đợi và được sống trong Tình Yêu bao giờ cũng là niềm may mắn của mỗi con người.


Hãy đợi, chỉ có thời gian mới hiểu được tình yêu.

" Khi một tâm hồn mở ra để đón tình yêu thì bỗng dưng có hàng ngàn cách để biểu lộ tình yêu ấy "
Sưu tầm !!

20 đôla !!!!

Hai mươi đô la

Một nhà diễn thuyết nổi tiếng đã bắt đầu buổi nói chuyện của mình bằng cách đưa ra tờ giấy bạc trị giá 20 đô la. Trong gian phòng có 200 khán giả, anh ta cất tiếng hỏi: "Ai muốn có tờ 20 đô la này?".
Những bàn tay bắt đầu giơ lên. Anh ta nói tiếp: "Tôi sẽ đưa tờ 20 đô la cho bạn - nhưng điều đầu tiên, hãy để tôi làm việc này!"
Anh ta vò nhàu tờ 20 đô la. Sau đó, anh ta lại hỏi: ""Còn ai muốn tờ bạc này không?". Vẫn có những bàn tay đưa lên.
"Ồ, vâng, nó sẽ như thế nào nếu tôi làm thế này?" - nói rồi anh ta quẳng nó xuống sàn và giẫm giày lên. Sau đó, anh ta nhặt tờ bạc lên, bây giờ trông nó đã nhàu nát và dơ bẩn. "Nào, ai còn muốn có tờ bạc này nữa?". Vẫn còn những bàn tay đưa lên
"Những người bạn của tôi, tất cả các bạn phải học một bài học rất giá trị. Không có nghĩa gì đối với những việc tôi làm với đồng tiền, bạn vẫn muốn có nó bởi vì nó không giảm giá trị. Nó vẫn có giá trị là 20 đô la. Nhiều lần trong cuộc sống của chúng ta, bạn bị rơi ngã, bị "vò nhàu" và bị vẩn đục bởi những quyết định mà chúng ta làm và những hoàn cảnh đến với chúng ta. Chúng ta cảm thấy hình như chúng ta trở nên vô giá trị; nhưng không có nghĩa lý gì những gì đã xảy ra, bạn sẽ không bao giờ mất đi giá trị của mình. Dù thế nào đi nữa, bạn cũng là vô giá với những người yêu thương bạn. Giá trị của cuộc sống chúng ta được quyết định không phải do những gì chúng ta làm hoặc người mà chúng ta quen biết, mà bởi... chúng ta là ai.
Bạn thật đặc biệt - đừng bao giờ quên điều đó!"







Lời nhắn tuyệtt vời


-Đây là lá thư tình của một chàng trai. Bố cô gái ko tán thành mối quan hệ của 2 người và ra lệnh phong tỏa nghiêm ngặt. Buồn...Tuyệt vọng...Chàng trai quyết định gửi cho cô bạn gái lá thư chia tay này:

1 Tình yêu tuyệt vời anh dành cho em
2 đã ko còn nữa. Và anh thấy sự chán ngấy với em
3 ngày một nhiều thêm. Khi chúng ta gặp nhau,
4 anh thậm chí chẳng quan tâm tới khuôn mặt em đâu,
5 điều duy nhất anh muốn là
6 ngắm nhìn những cô gái khác. Anh chưa bao giờ nghĩ sẽ
7 kết hôn với em. Buổi trò chuyện cuối cùng của chúng ta
8 thật tẻ nhạt và nó chẳng hề
9 làm anh chờ đợi gặp em nhiều hơn nữa
10 Em chỉ biết nghĩ cho mình em thôi
11 Nếu chúng ta kết hôn, anh cảm nhận được
12 cuộc sống sẽ trở nên đầy bất ổn. Và anh sẽ ko tìm thấy
13 niềm đam mê khi ta chung sống. Anh có một trái tim
14 nhưng chắc chắn ko phải
15 để dâng hiến cho em. Chỉ mình em trên thế gian này mới
16 thật ích kỷ và ngốc nghếch, vậy nên em chẳng
17 có khả năng ôm trọn trái tim anh
18 Anh thực sự muốn em hiểu rằng:
19 Những điều anh nói là sự thật. Em sẽ giúp anh rất nhiều nếu em
20 hiểu được tình yêu của chúng ta đã kết thúc. Đừng cố gắng
21 trả lời anh. Lá thư này toàn những điều
22 anh ko hề mong muốn. Em đừng nghĩ viển vông
23 về tình yêu thực sự với anh. Thôi chào em! Hãy tin lời anh nói.
24 Anh ko thể quan tâm tới em nhiều hơn đâu. Và xin em đừng nghĩ:
25 Anh vẫn sẽ mãi là người yêu em!!!
---Thật là một bức thư quá tồi phải ko? Tuy vậy cuối thư chàng trai lại yêu cầu cô gái chỉ đọc những dòng thư lẻ (may mà ông bố ko đọc hết ). Bạn thử đọc lại 1 lần nữa xem, bảo đảm sẽ rất thú vị đấy! Và bạn cũng đoán được thái độ của người bạn gái kia chứ?
Sưu tầm.

Tương tư


Vào ngày mà anh nghe giọng nói của em
Anh đã có nhưng cảm xúc thật kì lạ
Khiến cho anh , thực sự ko thể và ko muốn quên em
Anh còn nhớ rõ ngày tháng , em đã luôn ở trong tâm trí của anh
Nếu một ngày nào đó trong tương lai , tình yêu sẽ trở thành sự thật
Em sẽ ở mãi trong tâm trí anh, và anh sẽ yêu em mãi mãi
Anh ko quan tâm có thể mình sẽ ngốc nghếch thế nào ,dại dột ra sao?
Khi giấc mơ trở thành sự thật
Anh thật lòng muốn em biết rằng
Anh yêu em , mãi yêu em , như con chuột yêu hạt gạo
Dù cho mỗi ngày đều là bão tố , vẫn thiết tha muốn bên cạnh em
Anh nhớ em , mãi nhớ em
Không cần biết sẽ khó khăn thế nào
Chỉ cần em được hạnh phúc
Tất cả những gì anh làm anh làm đều là vì em...

Thứ Ba, 6 tháng 1, 2009

tinhyeucuathienthanmaytrang

tinhyeucuathienthanmaytrang

Lời Xin Lỗi Thứ 100


Đó là ngày đầu tiên của năm lớp 10, chúng tôi chỉ có một bài kiểm tra nên học xong rất sớm. Và tôi gọi điện cho cậu ấy.
- Cậu đến đón mình được chứ ?
- Được, đợi mình 5 phút!
- Nhanh lên đấy nhé?
3h chiều, trời khá nóng, tôi đứng chờ dưới bóng cây và phẩy tay liên tục, dù không mát hơn được nhiều nhưng cũng còn hơn là cứ đứng yên.
5 phút trôi qua, vẫn không thấy cậu ta đâu. Tôi bắt đầu hơi khó chịu, mắt liên tục nhìn đồng hồ.
10 phút trôi qua, vẫn không thấy cậu ấy đến... chẳng lẽ cậu ấy bị tai nạn?
15 phút.. Cuối cùng cậu ấy cũng tới.
- Sao cậu đến muộn thế ?
Cậu ta không có vẻ gì là ái ngại:
- Mình xem nốt chương trình TV ấy mà.
- Cái gì? TV? - Tôi hét lên, đầu còn nóng hơn cả nắng giữa trưa
- Sao cậu không ăn, rồi ngủ, rồi tắm đi rồi hãy đến?
- Mình xin lỗi..:
Đó là lần đầu tiên cậu ấy xin lỗi tôi, kể từ khi chúng tôi bắt đầu quen biết nhau.
Cậu ấy học giỏi, dễ thương và rất tự tin, hiếm khi chịu xin lỗi một cô gái nào.
Tôi giật lấy cái mũ bảo hiểm mà cậu ấy đưa, ngồi lên xe, không nói gì suốt quãng đường về nhà.
Cậu ấy luôn như thế, không giải thích, không an ủi, không cãi cọ.
Mà đối với tôi thì có rất nhiều điều không thể “cho qua” được chỉ với một lời xin lỗi.
Và tôi không bao giờ hỏi thêm gì nữa mỗi khi cậu ấy xin lỗi. Vì thế, tôi có cảm giác rằng “xin lỗi” là một từ cậu ấy dùng chỉ để tôi im miệng lại chứ không phải thật sự cậu ấy biết lỗi và sửa chữa. Bởi vì cậu ấy thường xuyên đến muộn giờ hẹn, không bao giờ sửa được!
Tôi khóc oà lên khi cậu ấy xin lỗi lần thứ 59:
- Cậu không bao giờ cần nói xin lỗi mình nữa! Nếu cậu không thể sửa được thì đừng để mình cứ cho cậu từ cơ hội này đến cơ hội khác và lần nào cũng hy vọng rằng cậu sẽ thay đổi...
Cậu ấy nắm tay tôi rất chặt, và nói lời xin lỗi thứ 60.
Ngay cả lúc đó, cậu ấy vẫn không có một lời giải thích.
Tôi bắt đầu lo lắng rằng hình như cậu ấy giấu tôi điều gì đó.
..
- Cậu đang gặp chuyện gì phải không?
- Làm gì có chuyện!
- Thế thì sao cậu luôn có vẻ không bình thường?
- Làm gì có chuyện đó!
Lúc nào cậu cũng chỉ như thế! Không bao giờ mình hiểu được chuyện gì đang xảy ra! Cậu có coi mình là bạn gái của cậu không vậy?
Mình xin lỗi...
- Không muốn nghe một lời xin lỗi nào nữa!
Tôi hét lên và dập máy.
Cậu ấy không gọi lại.
Hoá ra là cậu ấy không hề quan tâm đến tôi! Thế mà tôi cứ trông chờ...
...Và đó là lần thứ 99 cậu ấy nói xin lỗi...
Từ ngày hôm đó, tôi không gọi điện, cũng không ghé qua nhà cậu ấy nữa.
Đôi khi điện thoại nhà tôi reo, nhưng tôi nhấc ống nghe thì bên kia không ai nói gì cả. Tôi đoán là cậu ta gọi, nhưng mặc kệ, tại sao cậu ấy không chịu nói cơ chứ?
Một tháng trôi qua, tôi không thể chịu thêm được tình trạng không biết-gì-cả này! Tôi đến trường cậu ấy.
Tôi ngó vào cửa sổ lớp, nhưng không thấy cậu ấy đâu.
- Xin lỗi... hôm nay Timmy không đi học à? - Tôi hỏi một cô bạn.
- Hình như cậu ấy thôi học rồi mà! - Cô bạn nhún vai.
- Thôi học? - Tôi tròn mắt - Tại sao? Từ khi nào vậy?
- Hơn một tháng rồi, mà bạn là bạn của Timmy à?
- Ah... cảm ơn...
Hơn một tháng... đã không đi học hơn một tháng... Tại sao lại như thế ? Tôi lao ngay về nhà.
Tôi gọi vào máy di động của cậu ấy. “Thuê bao hiện không liên lạc được”.
Tôi gọi đến nhà, nhưng không ai trả lời.
Sao lại như thế được? Chẳng lẽ cả gia đình đã chuyển đi mà tôi không hề biết gì?
Dường như cậu ấy đã biến khỏi mặt đất, không để lại một dấu vết nào.
Tôi không tìm thấy cậu ấy... và khi tôi bắt đầu cuống lên, thì một người bạn gọi điện. Đó là một người bạn của em họ cậu ấy, học cùng lớp với tôi
- Cậu thế nào? Đã biết tin Timmy vào viện chưa?
- Vào viện? Chuyện gì vậy? .,
- Trong bệnh viện mà cậu nằm lần trước ấy... phòng số...
Tôi chạy với tốc độ nhanh nhất có thể tới bệnh viện.
Cậu ấy nằm trên giường, không nói gì, không cử động.
- Chuyện gì vậy? Sao không gọi điện cho mình? - Tối vừa ngồi xuống cạnh giường, vừa khóc oà lên, còn cậu ấy vẫn không trả lời, chỉ nhìn tôi chăm chú như mọi khi - Sao cậu không nói gì hết?
Tôi nhìn thấy mắt cậu ấy ướt, và dường như cậu ấy dùng tất cả sức lực có thể để nói:
- Mình... xin lỗi...
Và cậu ấy nhắm mắt lại.
- Này, đừng như thế... cậu xin lỗi cái gì chứ ? - Tôi khóc lạc cả giọng -
Đừng có xin lỗi... Mở mắt ra đi... .
Tôi cứ nắm chặt lấy tay áo cậu ấy mà kéo, và không thể ngừng khóc.

- Tại sao phải xin lỗi? Tại sao cậu không giải thích lời nào? Mình không đời nào tha thứ cho cậu-.. Đừng có xin lỗi... Cậu mà không mở mắt ra thì mình không bao giờ tha thứ cho cậu nữa đâu...
Đó là lời xin lỗi thứ 100.
Các bác sĩ và y tá chạy vào phòng, kéo tôi ra ngoài-
Cậu ấy rời khỏi thế giới của tôi... cậu ấy đã thua trong cuộc chiến với bệnh ung thư máu...
Nhưng tôi vẫn gặp cậu ấy trong những giấc mơ... và cậu ấy vẫn sống trong tim tôi...
Khoảng một tháng sau, mẹ cậu ấy đến nhà, đưa cho tôi một chiếc hộp mà cậu ấy gửi lại... trong đó là 100 mảnh giấy, mỗi mảnh giấy là một lời giải thích lý do tại sao cậu ấy xin lỗi tôi.
“Lần đầu tiên, mình không cố ý đến muộn đâu, nhưng khi vừa bước ra khỏi nhà, bỗng nhiên mình thấy chóng mặt quá và không thể đi tiếp được, nhưng mình đã cố gắng đến gặp cậu. Cậu tha thứ cho mình nhé?
‘Lần thứ hai, mình...”
“Lần thứ ba, mình...”
“Lần thứ 100” - Đó là mảnh giấy cậu ấy viết từ trước khi tôi tới bệnh viện - “Mình xin lỗi... mình thật sự không muốn để cậu lại một mình trên thế giới này, nhưng có thể đến một lúc nào đó khác... I love you, Timmy”.
Kèm với mảnh giấy thứ 100 là một bức ảnh của cậu ấy trong bệnh viện. Trông cậu ấy rất gầy, nhưng nụ cười vẫn sáng bừng như mọi khi.
Khi cậu ấy cần tôi nhất thì tôi không ở bên cạnh.
Timmy, mình xin lỗi...

--------------------------------------------------------------------------------------------------------


Sưu tầm

Chủ Nhật, 4 tháng 1, 2009

Câu chuyện có ý nghĩa 6


Năm đó, anh vẫn còn là một cậu bé 17 tuổi, tại nhà bác mình nhìn thấy cô năm đó mới 16 tuổi.

Một năm sau, anh thi đỗ vào một trường đại học phía bắc. Anh một lần đến nhà bác, muốn ngắm nhìn cái người mà đã để anh thương nhớ, nhưng bác anh nói với anh rằng, cô vì không có tiền đi học nên đã đến một thành phố phía nam tìm việc. Anh nghĩ ra cách làm bạn với em trai của cô, nhờ đó mà có được mấy ảnh.

Thời gian qua đi rất nhanh, anh từ một cậu bé đã biến thành một người đàn ông, anh có vợ, và trở thành bố của một cô con gái đáng yêu. Ngày con gái anh đầy tháng, bác anh đưa đến một cô gái, giải thích với anh rằng nhà cô gái ấy đang khó khăn, chồng sinh bệnh còn con trai lại quá nhỏ, nên đưa sang đây làm bảo mẫu kiếm một chút tiền. Anh nghe xong liền đồng ý, bảo vợ cho cô ở chiếc giường trong phòng đọc sách.

Ảnh con gái đầy tháng đã rửa xong, anh đem bỏ vào album, bỏ từng cái từng cái một. Anh phải nghe điện thoại nên buông cuốn album xuống đi ra phòng khách, trong lúc đợi anh trở lại, cô bảo mẫu vừa nhìn cuốn album vừa tỏ thái độ hết sức kỳ quái. Anh hỏi : Có chuyện gì sao - Cô nói : Đây là những bức ảnh tôi chụp năm 17 tuổi, làm cách nào anh có. Anh kinh ngạc, nhìn vừa nhìn cô vừa cố gắng tìm ra những điểm tương đồng. Phải rồi, ngoài những vết tích của thời gian thì cô và cô gái trong bức anh thực sự là một người.

Đêm hôm đó, anh không thể ngủ, nhìn vợ và con gái anh bỗng có cảm giác rất lạ. Nhiều năm trở lại đây, tuy anh không đi tìm cô gái trong ảnh, nhưng trong lòng anh, cô gái mãi mãi đẹp và đáng yêu. Anh thậm chí gặp vợ mình đã yêu ngay cũng là bởi vợ anh và cô ấy có sáu bảy phần giống nhau, mà ở trong đáy lòng anh, lúc biết mình có con gái, cũng âm thầm hy vọng, con gái sau khi lớn lên không biết sẽ giống như cô gái đó không ? Nhưng lúc cô ấy xuất hiện, tất cả mọi việc trở thành một cái gì đó đáng buồn cười.

Anh cuối cùng cũng hiểu, vì sao lại nói gặp mặt không giống như hoài niệm. Tình đầu mà anh ôm ấp chỉ là ảo ảnh trong mơ, nó mỏng manh như pha lê, không tránh khỏi sự tàn phá của thời gian. Có lẽ không gặp nhau so với gặp nhau thế này là đẹp hơn cả.